- Anh có biết bây giờ là mấy giờ không mà còn đi xin ăn? - Dạ, thưa bà, tôi biết chứ. Nhưng vào thời khủng hoảng kinh tế như thế này, thiên hạ càng ngày càng trở nên hà tiện, nên tôi phải làm thêm giờ. Sợ xấu xí. Con gái hỏi mẹ: - Mẹ ơi! Bố có sợ xấu xí không?
Giặc là kẻ cầm súng đi xâm lược nước khác. Giặc là kẻ hùa theo kẻ xâm lược bắn giết đồng bào mình". Lý Tòng Bá lặng người. Thấy vậy, thuộc cấp của Lý Tòng Bá khều y bảo: "Thôi, ông đuối lý rồi, xuống đây ngồi với tụi tôi". Lý Tòng Bá không biết nói gì thêm, trở về chỗ ngồi rồi im lặng suy nghĩ đến suốt buổi.
Nghe vậy Khải khúm núm thưa ngay: - Dạ dollars là số một. Ông thật tốt bụng và rộng rãi không ai bằng. Cần gì ông bà cứ gọi, tôi sẽ có mặt tức khắc. Xin ông bà giữ danh thiếp, điện thoại nếu cần.
Tôi là kẻ giết người, cướp của rồi đốt nhà phi tang . Đầy đủ cả, còn hỏi gì nữa chứ ? Gục xuống bà, Khôi Nguyên khóc như đứa trẻ, như chưa từng được khóc . Chào bà, chào ông . Ta đi thôi . - Dạ thưa cô, dượng con đi .
Nhưng thực tế là, vào thời điểm ấy, nếu có kẻ nào theo tôi là hiện thân của mọi thứ nông cạn và gớm ghiếc trên đời, thì đấy là Lindy Gardner: một người với tài năng ít ỏi - được rồi, nói thẳng ra, bà ta đã chứng tỏ mình không biết diễn xuất, và còn không
Tôi biết anh là người thông minh, nên tôi không ngại chuyện kể sẽ ảnh hưởng đến tình bạn của anh, mà nếu có ảnh hưởng thì tôi cũng không thiết tha chuyện coi anh là bạn nữa". Mẹ tôi, bà de Courlis, là một phụ nữ nhỏ bé, rụt rè, đáng thương, do có của cải mà
kRDE. Cách đây mấy năm, mình tình cờ đọc bài viết, “Đâu rồi tiếng dạ lời thưa” của chị Hoàng Xuân, nhớ tới giờ. Hồi nhỏ, việc này mình được ba mẹ dạy kỹ lắm, nói chuyện với người lớn hơn mà không dạ thưa là bị la, bị phạt, bị ăn đòn. Hầu như tất cả bọn trẻ con đều được dạy rất kỹ. Trước khi đi ra khỏi nhà là khoanh tay dạ thưa, khi đi về cũng khoanh tay dạ thưa. Đưa đồ vật gì cho ai phải đưa hai tay. Gặp đám tang phải bỏ nón… Đó là nét đẹp văn hóa cần phải giữ năm đầu chơi facebook, viết blog, comment ở các blog, mình vẫn giữ văn hóa dạ thưa với người lớn tuổi. Nhưng vài lần mình phát hiện người mà mình vẫn hay dạ thưa khi đối thoại thật ra nhỏ hơn mình nhiều. Từ đó, biết tên tuổi rõ ràng mình mới dạ thưa, khi không biết thì mình xưng hô tranh luận, rồi tranh cãi, rồi nhiều người lớn mà không giữ tư cách của một người lớn, rồi nhiều người nhỏ mà không giữ phép tắc, rồi ngày càng nhiều bạn nên không còn kiểm tra để biết người lớn người nhỏ gì nữa, rồi đùa giỡn, trêu chọc… dần dần làm mình nhiều lúc viết bình luận trống không. Tiếng dạ lời thưa vắng dần. Đọc bài của chị Hoàng Xuân, giật mình, điều chỉnh được một thời gian, rồi giờ lại đâu vào trước, ông anh nói, “Dạ thưa em..” làm mình chợt ngộ ra. Ừ nhỉ, có quan trọng gì người mình thưa gởi là cô dì chú bác anh chị hay em? Em thì vẫn dạ thưa được chứ sao! Điều quan trọng là mình giữ được nền nếp, giữ chính mình là chính, tại sao lại sợ phải dạ thưa với người nhỏ tuổi hơn mình để rồi tự đánh mất cái hay, cái đẹp?!Lại nhớ, hồi nhỏ, mình coi bà bác họ là kẻ thù vì bà hay mắng chửi mẹ mình vô cớ. Mẹ hiền, toàn đóng cửa chứ không phản ứng. Mình tức lắm nên đi đường gặp bà thì câng câng mặt không khoanh tay chào hỏi. Bà bác về réo mẹ ra mắng mắng mình. Mình phản ứng, “Tại sao mẹ phải nhịn khi bác tư toàn chửi sai? Con không chào.” Mẹ nói, “Bác tư sai với mẹ, nhưng bác tư là bác của con, điều đó không thể thay đổi chọn lựa, nên con vẫn là con cháu, là họ hàng, ruột thịt, không được phép hỗn.” “Nhưng mà bác tư sai.” “Ừ, bác tư sai, thời gian sẽ làm bác tư biết bác ấy sai. Mình đừng dùng cái sai này để đối với cái sai kia. Làm vậy là mình lại còn sai hơn cả người ta vì người ta không hiểu biết mà mình là người có hiểu biết.”Cái sự bao dung và thấu hiểu, thấu hiểu hoàn cảnh, học thức và cả tâm tính của họ để thông cảm và tha thứ dường như đang mất dần theo tiếng dạ lời thưa…Nguyễn Thị Bích NgàTheo facebook Nguyễn Thị Bích NgàĐăng có chỉnh sửa dưới sự cho phép của tác giảXem thêm cùng tác giả loạt bài “Nền tảng giáo dục gia đình” tại thêm cùng tác giả loạt bài “Thói xấu người Việt” tại thêm cùng tác giả loạt bài “Những tổn thương vô tình gây cho con” tại đâyXem thêmTiếng cảm ơnMời xem video
Chấm điểm cán bộ qua thái độ, cung cách làm việc và phục vụ người dân, theo tôi là một hình thức giám sát cần có để phân loại, đánh giá cán bộ. Từ đó người dân sẽ được phục vụ tốt hơn, chu đáo, tận tình hơn. Còn nhớ cách nay khoảng ba năm, tôi có lên phường hỏi về việc làm giấy khai sinh cho đứa cháu họ. Cha mẹ của cháu chưa đăng ký kết hôn và chỉ đăng ký tạm trú ở nhà tôi. Sau khi nghe tôi trình bày, cô cán bộ tư pháp lắc đầu, nói rất vội về thủ tục, liên quan đến điều mấy, nghị định nào đó… đến mức tôi không kịp nghe và hiểu gì cả. Khi tôi hỏi lại, cô ấy tiếp tục “tua” một lượt nhưng với thái độ rất khó chịu, cứ như là tôi đang làm gì đó khiến cô ấy sắp nổi quạu. Nói xong cô ấy quay qua làm việc với người khác, mặc cho tôi đứng đó. Tôi về chỗ ngồi, tự nhủ muốn được việc thì phải ráng nhịn, phải kiên nhẫn và… “lì”. Chờ đợi đến lúc vắng người, tôi tiếp tục đến chỗ cô ấy và hỏi lại. Lần này cô ấy quạu thực sự “Tôi nói đi nói lại mà bác chưa hiểu sao? Thôi bác bảo họ về quê làm giấy đi cho lẹ, khỏi chứng nhận rắc rối”. Lát sau, có lẽ thấy tôi “tồi tội” sao đó mà cô ấy lấy giấy, ghi một loạt cái gạch đầu dòng rồi đưa tôi, bảo “Đây, bác về chuẩn bị mấy giấy này rồi đi làm khai sinh. Có vậy thôi mà nói hoài, nói hoài bác không hiểu”. Hóa ra giấy tờ có bao nhiêu đâu, thủ tục cũng chẳng có nhiều. Nhưng nếu ngay từ đầu cô ấy nói chầm chậm, ngắn gọn cho tôi hiểu thì đỡ biết bao! Vẫn biết rằng số lượng người dân đến làm thủ tục ngày mỗi đông, trình độ, hiểu biết lại khác nhau; cán bộ lắm khi cũng quá tải, mệt mỏi vì công việc chất chồng. Nhưng chúng tôi không muốn mỗi khi phải liên hệ công việc là mỗi lần phải lo lắng toát mồ hôi, rồi ức chế bởi cung cách làm việc nhiều khi hách dịch, cửa quyền của một số cán bộ. Tôi mong việc nâng cao tinh thần trách nhiệm, cư xử lịch sự, đúng mực với người dân cần phải là việc thường xuyên mỗi ngày, tạo nên phong cách làm việc lịch sự, gần gũi, tận tình của cán bộ khi tiếp xúc với người dân. Tránh rơi vào tình trạng khi có đợt thi đua, có phong trào hay “bị” chấm điểm, “bị” camera quan sát thì “gồng mình” dạ, thưa nhã nhặn, hết thi đua thì đâu lại vào đó. Và để làm tốt việc này, mỗi cán bộ hãy đặt mình vào vai trò của người dân khi đến liên hệ công việc. NGUYỄN THỊ H. Quận 2,
Trần Kiêm Đoàn Nhận diện văn hóa của một đất nước hay của một vùng đất nào đó trên mặt địa cầu nầy thường có quá nhiều hình tượng và đề tài để nói Có thể đó là “biểu tượng nhân văn” do con người dựng lên hay nhờ có bàn tay con người gìn giữ và bảo vệ sản phẩm của thiên nhiên lâu dài mới còn tồn tại. Như tháp Eiffel của Pháp, Kim Tự Tháp ở Ai Cập, lá phong ở Canada hay con chuột túi Kanguru ở Úc. Hoặc có khi chỉ là một âm vị của ngôn ngữ như tiếng “Ok” của Mỹ, “Amen” của đạo Chúa và “Nam mô” của đạo Phật… Nhưng rốt lại, chỉ còn một nét nào đó nổi bật nhất mà chỉ cần nhìn hay nói ra là sẽ nhận được ngay câu trả lời tên nước, tên vùng. Chắc nhiều người còn nhớ ngày Hội Huế đầu tiên trên vùng đất thủ phủ tiểu bang California, thành phố Sacramento năm 1985, khi nhà thơ Thành Đạt đưa giải thưởng “1000 hột sen Tịnh Tâm” rất quý hiếm vào thời điểm nầy cho ai chọn “một cái gì” bình dân và đơn giản nhất mà ai cũng biết cũng quen dùng tượng trưng cho Huế. Người ta đã đưa ra nhiều hình ảnh, tiếng nói làm “biểu tượng” cho Huế như chùa Thiên Mụ, Cầu Trường Tiền, Cửa Ngọ Môn, núi Ngự Bình; hoặc tiếng nói “Mô, Tê, Răng, Rứa”… Nhưng kết quả thật thú vị vì người trúng giải là chị Tịnh Như đã chọn tiếng “Dạ” làm biểu trưng cho Huế. Nhiều người trong cuộc Hội Huế không đồng ý vì tiếng “dạ” là tiếng Việt mà người dân trong cả ba miền Bắc Trung Nam đều dùng chứ không riêng gì ở Huế. Tuy nhiên chị Tịnh Như đã lý giải một cách đầy thuyết phục rằng “Tiếng Dạ’ là vũ khí văn hóa, nhân văn đặc thù của Huế vì nó được dùng như một phương tiện diễn đạt cảm xúc và ý nghĩ từ thấp đến cao, từ cạn đến sâu, từ phục tùng đến phản kháng, từ yêu thương đến thách đố, khước từ…” Trường hợp điển hình - Hỏi Con thích bún bò Mệ Chéo không? - Đáp Dạ, con thích lắm! Tiếng “dạ” đồng ý, khẳng định - Hỏi Anh nhớ em. - Đáp Dạ, em cũng nhớ anh lắm tiếng “dạ” đồng tình, cảm xúc - Hỏi Con đi với thằng Nam cả canh buổi chừ mới về phải không? - Đáp Dạ ạ… ă… ắ…? Tiếng dạ uốn lượn và nhấc lên cuối câu để tỏ bày câu trả lời vừa xác định vừa nghi vấn như nói rằng “Con có đi với anh ấy mà có can chi không?” - Hỏi Con khoan đi, ở nhà rửa chén bát xong rồi đi” - Đáp Dạ a… à… ạ…! Tiếng dạ kéo dài và rớt xuống nặng nế cuối câu để diễn tả sự vâng lời nhưng miễn cưỡng, bực bội - Hỏi Con có nghe tin đồn đó không? - Đáp Dạ a…á? Tiếng dạ như một câu hỏi lại Trong nhiều hoàn cảnh và địa phương khác nhau, tiếng “dạ” của Huế còn được sử dụng một cách tinh tế, diễn cảm, bất ngờ nhưng lại có tác dụng như cả một lời diễn đạt và giải thích khéo léo bằng âm thanh qua tiếng nói. Khi tiếng “thưa” đi kèm sau tiếng “dạ” thành “dạ thưa” là lời khai mở cho câu nói trang trọng, lễ độ; nhưng cũng có khi ngại ngùng và xa cách. Tiếng “dạ thưa” dùng phổ thông trong đại chúng “Dạ thưa bà con, tui xin có ý kiến…” là một cách bày tỏ sự tôn trọng, lễ độ. Nhưng tiếng “dạ thưa” lọt qua cửa ngõ tình tự “Dạ thưa, em còn nhỏ; thương rồi mà chưa biết yêu!” thì có cơ trở thành… bùa mê ?! Trong bối cảnh văn chương nghệ thuật Việt Nam, những trao đổi khách quan thật khó. Anh nhà văn thì cho rằng “ Thi sĩ là nhà văn không thành!”. Đối lại, những nhà thơ thì lại cho rằng “Văn sĩ là nhà thơ không thành!” Nhưng con người và cách nói chỉ là phương tiện; trong khi cứu cánh tinh hoa của nghệ thuật chính là tác phẩm. Những sáng tác văn học nghệ thuật chính là tụ điểm của nghệ thuật, nơi đó, cả nhà thơ, nhà văn và muôn nhà nghệ sĩ gặp nhau. Như trong phương ngữ Huế, tiếng “dạ, thưa” là một tụ điểm của nghệ thuật và đời thường đã khiến cho cả người trong cuộc và kẻ bên ngoài đều muốn nghe, muốn nhận, muốn còn và muốn được. Không ai có thể từ chối lắng nghe với niềm cảm khái trước điệu nói dịu dàng của người con gái Huế hầu như trong mọi tình huống và hoàn cảnh; dẫu đó là sự lễ độ, bày tỏ, câu hỏi, lời mời hay khước từ thì tiếng “Dạ… thưa” đều được nói lên một cách tự nhiên, hòa quyện trong từng câu nói, không điệu đà sắp xếp nhưng tác dụng của sự lễ độ, khiêm cung, gọi mời, xác quyết “Dạ thưa dì, mời dì ngồi chơi. Dạ con không biết mạ con đi mô…” hay “Dạ con học lớp 10…”, “ Dạ thưa anh, anh tên chi?”, “Dạ mời anh ghé chơi” và cả “Dạ em không thích” và rất nhiều “dạ…thưa” hòa quyện trong từng câu nói. Người ngoài xứ, đặc biệt là giới văn nghệ sĩ, viếng Huế rồi ra đi, ai cũng mang theo trong hành trang nghệ thuật của mình tiếng “Dạ… thưa” của Huế. Trác tuyệt mà tửng tửng như Bùi Giáng đã đưa tiếng dạ thưa của Huế thành một suy niệm “như như tự tại” Dạ thưa xứ Huế bây giờ, Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương. Hoặc như Xuân Hoàng đã nâng tiếng dạ thưa của người con gái Huế thành “tứ biểu tượng” của Huế là Mưa Huế, chùa Huế, sông Hương và tiếng dạ thưa của người con gái “Ở đây dằng dặc những ngày mưa Bông sứ trầm tư lặng cổng chùa Có một dòng sông trôi chẳng nỡ Có người con gái “dạ, xin thưa…” Nét Huế – Xuân Hoàng Và, Huỳnh Văn Dung đã phóng chiếu tiếng dạ thưa ngọt lịm thành nỗi đam mê sương khói Giữ chút gì rất Huế mặn mà Dạ thưa, ngọt lịm ai mê say Em đi gót nhẹ xanh hồn cỏ Và hơi thở mềm sương khói bay Rất Huế – Huỳnh Văn Dung Thời gian trôi qua, không gian thay đổi và con người chuyển biến theo hoàn cảnh. Nhưng chỉ riêng tiếng “Dạ… thưa” của Huế là không biến tướng, thay hình đổi dạng. Tiếng Huế có hai kiểu cách bày tỏ Giọng Dinh và giọng Quê. “Giọng dinh” là cách nói và phát âm của những người Huế ở thành phố hay là những người Huế được tiếp cận nhiều với bài bản và sách vở nên giọng nói nhẹ, tiếng dùng gần với tiêu chuẩn quy ước. Trong khi đó thì “giọng quê” phát âm nặng với nhiều từ ngữ không có trong sách báo, từ điển. Ví dụ. Giọng dinh “Hai vợ chồng đó gây nhau, ra giữa sân đánh nhau!” Giọng quê “Hai cấy dôn nớ ngầy dau, ra trửa cươi đập chắc!” Dẫn chứng này có tính cách hơi thậm xưng nhưng minh họa được tính cách đa dạng của phương ngữ Huế. Thế nhưng, trường hợp tiếng “dạ… thưa” thì đặc biệt khắp mọi vùng nông thôn và thành thị Huế đều biểu hiện như nhau. Những người xa Huế hơn ba chục năm khi trở về thăm Huế, có thể thấy chiếc áo dài của những “o”, những “thím”, những “dì” buôn gánh bán bưng ít đi, nhưng tiếng “dạ…thưa” thì vẫn còn nguyên mượt mà trên từng cửa miệng. Khách phương xa về thăm Huế, tản bộ trên các vùng quê, thường sẽ rất ngạc nhiên và thú vị khi nghe và thấy các cháu học sinh trường làng, cúi đầu cung kính chào “Dạ thưa ôông!” mà không cần biết quen hay lạ. Ngôn ngữ là một phương tiện đặc thù của từng nhóm người và xã hội. Tuy tiếng Việt “dạ…thưa” đâu cũng có nhưng với âm điệu giọng Huế nó trở thành trầm lắng và khiêm nhã một cách tự nhiên không mang tính nghi thức hay khách sáo. Đặc biệt, thế hệ trẻ gia đình gốc Huế sinh ra và lớn lên ở nước ngoài, nếu còn nói được tiếng Việt thì tiếng “dạ…thưa” vẫn còn được kế thừa như một gia sản đầy hương hoa chưa nỡ bị đánh mất hay đi vào quên lãng. Comments are closed.
Việt Hùng, phóng viên đài RFA Như qua phần trả lời phỏng vấn với Ban Việt Ngữ - Đài Á Châu Tự Do, mặc dù đã nhiều cố gắng nhưng cho đến nay Tổ Chức Ký Giả Không Biên Giới RSF vẫn chưa liên lạc được với thân nhân và gia đình của những người tham dự Paltalk bị bắt giữ vào ngày 19 tháng 10 vừa qua tại số nhà 603 đường Nguyễn Kiệm quận Phú Nhuận, thành phố Hồ Chí Minh. Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này Download story audio Anh Trương Quốc Huy. Photo courtesy of Ban Việt Ngữ chúng tôi đã liên lạc được với bà Châu Thị Hoàng, thân mẫu của các ông Trương Quốc Huy và Trương Quốc Tuấn là những người đã bị bắt hôm 19-10 vừa qua. Bà Hoàng cũng là người có mặt trong cuộc khám nhà và trong câu chuyện với Việt Hùng của Đài chúng tôi, bà Châu Thị Hoàng kể lại Bà Châu Thị Hoàng Con tôi là Trương Quốc Huy, Trương Quốc Tuấn và Trương Quốc Nghĩa. Chiều 3 giờ có cái xe biển xanh đến chụp đầu con trai tôi là Trương Quốc Tuấn và cô Phạm Ngọc Anh ào là người Việt kiều Mỹ là ngày 19 Tây tháng 10, rồi dắt cô Việt kiều Mỹ và con trai tôi là Trương Quốc Tuấn đi trước. Rồi trong lúc ấy, tôi chẳng biết gì hết, rồi mấy chục người bu quanh nhà, con trai tôi là Trương Quốc Huy, thế là các anh ấy vào chờ 1 tiếng mấy nữa rồi đến tự nhiên khám xét nhà tôi 3 tiếng đồng hồ rồi dắt con tôi đi cho đến ngày hôm nay tôi không biết tin tức, mà gia đình tôi thì chồng tôi vừa chết. Chồng tôi bị chết là do người ở kết bên nhà nó xỉ rượu rồi nó đâm chết. Chồng tôi chết chưa được 1 năm, chồng tôi tên là Trương Quốc Hạ. Tôi chỉ sống nhờ 2 đứa con nó sửa mấy cái máy điện thoại nuôi con tôi ăn qua ngày, tôi không có nhà ở, tôi chỉ có ở nhà thuê. Việt Hùng Dạ vâng, nhưng mà thưa bà, cho đến bây giờ bà đã được gặp con trai của bà chưa? Bây giờ đang có cái lệnh giấy của Bộ Công An bắt khẩn cấp Trương Quốc Tuấn và Trương Quốc Huy vi phạm vào điều Luật của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, điều Luật 79. Nói con tôi như vậy là tạo nên tiếng nói xách động quần chúng để lật đổ chính quyền, đó, nói như vậy, gửi giấy về là sau 1 tháng thì mới gửi giấy báo về. Bà Châu Thị Hoàng Dạ thưa chưa Việt Hùng Bà có biết con bà hiện đang bị giữ ở đâu không? Bà Châu Thị Hoàng Dạ thưa, bây giờ đang có cái lệnh giấy của Bộ Công An bắt khẩn cấp Trương Quốc Tuấn và Trương Quốc Huy vi phạm vào điều Luật của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, điều Luật 79. Nói con tôi như vậy là tạo nên tiếng nói xách động quần chúng để lật đổ chính quyền, đó, nói như vậy, gửi giấy về là sau 1 tháng thì mới gửi giấy báo về. Việt Hùng Với những lời buộc tội mà bà vừa mới trình bày cho chúng tôi biết của cấp chính quyền đối với con trai của bà, như vậy có đúng với thực tế hay không, hay là ... Bà Châu Thị Hoàng Người ta bắt buộc tôi phải như vậy, tôi nói tôi không biết. Tôi không có thấy và tôi dốt, tôi không có hiểu, tôi không có biết Internet thì người ta bảo, tôi làm mẹ tại sao tôi không biết, tôi làm mẹ thì tôi bắt buộc phải biết như vậy và bây giờ người ta gửi giấy báo rồi ạ. Việt Hùng Cá nhân bà, bà có cho rằng việc làm của con bà là phạm tội không? Bà Châu Thị Hoàng Dạ bây giờ ở trên đất nước này người ta bảo phạm tội thì mình phải chịu phạm tôi chứ bây giờ mình biết làm sao bây giờ thưa ông. Việt Hùng Và bây giờ thì bà có làm những đơn... Bà Châu Thị Hoàng Tôi đi cả rồi, tôi đi gõ hết cửa rồi ra tới tận Hà Nội rồi mà người ta không nơi nào chấp thuận hết, người ta bảo còn trong vòng điều tra người ta không cho tôi thăm nuôi. Bạn nghĩ gì về việc này? Xin gửi về Vietnamese Việt Hùng Bà nói rằng, bà đã làm đơn đi các cấp để xin gặp con trai của bà. Bà Châu Thị Hoàng Dạ, gửi đơn tới Phòng Chống Phản ộng ở đường Trần Hưng ạo nữa mà coi như không thấy ai trả lời nữa. Việt Hùng Chưa trả lời, tức là các cấp họ nói chưa cho gặp hay là thế nào thưa bà? Bà Châu Thị Hoàng Dạ đúng, người ta bảo trong vòng người ta điều tra, người ta sẽ bắt hết những người nào còn trên diễn đàn, vì con tôi là người tổ chức, một cái .... gì đó ông .....tôi không biết nữa .... nhưng người ta bảo con tôi là người đứng lên có một cái Nét trong nhà, có cái ống để nói chuyện và nói cho bao người nghe, người ta bảo như vậy đó. Việt Hùng Và bây giờ thì bà không biết họ đang giữ con bà ở đâu phải không ạ? Bà Châu Thị Hoàng Dạ thưa biết, biết là biết người ta gửi giấy báo, chứ còn thấy mặt thì không thấy, từ ngày đi đến giờ tôi không thấy mặt thì chỉ biết qua cái giấy báo của Bộ Công An gửi đến nhà tôi là thông báo nguyên văn như thế này, là vi phạm vào điều Luật của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam điều Luật 79 là nhằm tạo phản chính quyền để lật đổ chính quyền cách mạng. ây là Lệnh tạm giam. Người ta báo có tang vật, trong nhà tôi có 3 cái máy tính có lưu trữ hết. Theo điều tra người ta bảo tôi là như vậy. Rồi bây giờ, công an với Tổ..... ở nhà tôi đây người ta tới, mới đây nè, người ta còn mang cái giấy đến người ta nói, nè, đó bà coi chừng, nhà bà nè, đây này, ại Hội ảng sắp tới đó, con bà nè bà thấy chưa. Họ đem lên cả trên Phường rồi đọc là 2 người khủng bố nhằm lật đổ chính quyền. Bây giờ người ta nói vì cái tiếng nói này, tất nhiên là kêu gọi, đó con tôi bây giờ kêu gọi đã vi phạm vào điều Luật. Bạy giờ người ta nói con tôi không thể nào về được hết. Việt Hùng ó là về phía cấp chính quyền thì họ nói như thế, về phía bà thì bà… Bà Châu Thị Hoàng Phía tôi thì tôi không chịu, vì tôi nghĩ con tôi nó chỉ có tiếng nói để nó nói vì những cái gì uẩn khuất mà nó đã thấy.., tôi không thể nào tôi nói.., tôi không biết được, tôi chỉ biết khi mấy ông ấy giữ con tôi... bây giờ tôi không biết làm sao... bây giờ tôi mất con tôi, không đêm nào tôi ngủ được, bây giờ tôi biết làm sao, làm sao cho tôi gặp con tôi. Việt Hùng Dạ thưa bà, trước dư luận cả trong và ngoài nước đang theo dõi cuộc nói nói chuyện thì bà có điều gì muốn chia sẻ? Bà Châu Thị Hoàng Lúc đầu tôi nghe tin này ..... tôi xúc động quá .... tôi muốn xỉu. Tôi không biết nói làm sao. Tôi đau khổ thế này các ông ơi, làm sao cứu con tôi cho con tôi nó về. © 2005 Radio Free Asia Những bài liên quan PROXY, giải pháp vượt tường lửa Trao đổi thư tín với thính giả Ngày 1-12-2005 Việt Nam sẽ ban hành một qui chế kiểm soát gameonline 15 quốc gia bị xem là kẻ thù của Internet Nhà ông Hoàng Minh Chính ở Sài Gòn bị tạt axit Hoa Kỳ tiếp tục giữ quyền quản lý mạng lưới internet toàn cầu Ngày càng có nhiều người Việt Nam sử dụng điện thoại, internet Ông Hoàng Minh Chính cho biết một vài khó khăn khi về đến Việt Nam Một phụ nữ Bắc Giang viết thư Tuyệt mệnh, tuyên bố sẽ tự thiêu trước Hội trường Ba Đình RSF phản đối sự hợp tác của các công ty cung cấp dịch vụ Internet với các chế độ độc quyền toàn trị Dư luận về những bài viết của báo chí trong nước đề cập đến ông Hoàng Minh Chính Bị trù dập, bị đuổi việc, bị khai trừ khỏi ảng chỉ vì tố cáo tham nhũng Giới trẻ Việt Nam nghĩ gì về việc chính phủ siết chặt kiểm soát internet phần 3? Cụ Trần ại Sơn liên tiếp bị công an gây khó dễ vì đã trả lời phỏng vấn RFA Giới trẻ Việt Nam nghĩ gì về việc chính phủ siết chặt kiểm soát internet phần 2? Giáo sư Trần Khuê bị từ chối cấp hộ chiếu vì "để bảo đảm an ninh quốc gia" Ông Robert Menard, sáng lập viên và đương kiêm Tổng thư ký RSF, viếng thăm RFA WEBLOG, diễn đàn và phương tiện tự do bày tỏ và trao đổi ý kiến với thế giới hoàn toàn miễn phí Giới trẻ Việt Nam nghĩ gì về việc chính phủ siết chặt kiểm soát internet phần 1? Cuộc gặp mặt của một số nhà dân chủ tại Sài Gòn
dạ thưa bà tôi là kẻ