Nữ Hoàng Cướp Biển - VGT TV. 13:02 05:33 04:06 08:51 03:11 04:19 Lee Yo Won - "Nữ hoàng Seondeok" khiến Kim Rae Won nhảy sông và cái kết bên chồng đại gia 06:58 02:28 06:39 05:49 Trần Tự Dao: Mỹ nhân bị Thị đế TVB phụ bạc thành nữ hoàng quảng cáo 05:31 Song Hye Kyo tung bộ ảnh mới Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp giá cực tốt, hoàn tiền 111% nếu hàng giả, nhiều mã giảm giá hôm nay, freeship, giao nhanh 2h. Mua ngay! Never lend books, for no one ever returns them; the only books I have in my library are books that other folks have lent me. Anatole France Cướp ngân hàng 3 tỉ rồi lên Hà Nội mua xe phân khối lớn. Ngày 24/1, phòng Cảnh sát hình sự (PC02) Công an TP Hải Phòng cho biết, đơn vị đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với Nguyễn Văn Nam (SN 1998, trú xã Nghĩa Lộ, huyện Cát Hải, Hải Sau một thời gian tạm vắng bóng, Quảng Văn đã trở lại với một tác phẩm của nữ nhà văn Nhân Hải Trung mang tên "Nữ hoàng và kẻ cướp".Cô là một tác giả đã quen thuộc với độc giả Việt Nam qua hai tác phẩm: "Nhật ký lấy chồng" và "Không thể thiếu em" (đều do Quảng Văn phát hành). Mỗi dự án đều ở các nước khác nhau trên thế giới, thời gian làm việc cứ hết tuần này đến tháng khác, người ngoài nhìn vào thấy sợ, nhưng đối với cô ấy đó là một sự hưởng thụ. tqZt. Cùng đọc truyện Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp của tác giả Nhân Hải Trung tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại một thời gian tạm vắng bóng, Quảng Văn đã trở lại với một tác phẩm của nữ nhà văn Nhân Hải Trung mang tên “Nữ hoàng và kẻ cướp”. Cô là một tác giả đã quen thuộc với độc giả Việt Nam qua hai tác phẩm “Nhật ký lấy chồng” và “Không thể thiếu em” đều do Quảng Văn phát hành. “Nữ hoàng và kẻ cướp” được dịch giả Đỗ Mai Dung chịu trách nhiệm chuyển ngữ sang tiếng phẩm mở đầu bằng một vụ xử ly hôn tại tòa án – bối cảnh làm việc của nhân vật nữ chính. Diệp Tề Mi - Một nữ luật sư chuyên thụ lý những vụ án ly hôn, vì đã trông thấy quá nhiều cặp vợ chồng trở mặt thành thù nơi tòa án nên nảy sinh tâm lý bài xích hôn nhân, quyết định theo chủ nghĩa độc thân. Cô là người cực kỳ mạnh mẽ và cá tính, ham mê công việc, luôn cảm thấy nếu như cuộc sống của mình thiếu vắng đàn ông thì cũng chẳng ảnh hưởng nam chính Thành Chí Đông lại là một người đàn ông luôn tràn trề nhiệt huyết với công việc, thích chinh phục những điều mới mẻ, luôn sẵn sàng di chuyển từ nơi này đến nơi khác. Không có thời gian dành cho chuyện tình cảm và cũng chẳng mấy hứng thú với hôn nhân, anh chỉ cần một partner mà thôi. Chuyện gì sẽ xảy ra khi họ va phải đời nhau?Tình bạn? Tình dục? Tình yêu?Vẫn duy trì phong cách dung hòa giữa hiện thực và lãng mạn như từ trước đến nay, với “Nữ hoàng và kẻ cướp”, Nhân Hải Trung muốn khích lệ những ai đang ngại ngần trước ngưỡng cửa tình yêu hãy dũng cảm bước qua để đón nhận hạnh phúc, như lời đề từ ở trang mở đầu tác phẩm"Có thể kết quả và mong muốn không giống nhau, nhưng khi tình yêuđến, vẫn nên thể rất nhanh hoặc rất lâu sau đó sẽ hối hận, nhưng khi tình yêu đến, vẫn nên thể chẳng ai là của ai mãi mãi, nhưng khi tình yêu đến, vẫn nên phải là mưu cầu mọi sự hoàn mỹ không thiếu sót, chẳng qua là vì chúng ta chỉ có thể sống với hiện sách này trân trọng dành tặng cho những ai đang chùn bước trước tình yêu".Thông tin tác giả Nhân Hải Trung là cô gái thành phố bình thường. Nguyện ý dùng cây bút trong tay để vẽ lên những con sóng nhỏ xô dạt trên sông lớn, biến thành những dòng văn thơ chia sẻ với mọi người. Thích nhất là những tiểu thuyết có thể khiến bản thân cảm động tới rơi nước mắt, tất cả thời gian nhàn rỗi đều dành để đọc sách. Lười biếng như chú mèo, ước mơ lớn nhất trong đờiđó là có thể tìm được một nhân vật nam chính như ngòi bút của mình đã viết. Thế nhưng trong lòng hiểu rõ rằng đó chỉ là giấc mộng, vì thế dù có lười thế nào chăng nữa thì ngày ngày đều phải cố gắng không biết mệt mỏi. Sau một thời gian tạm vắng bóng, Quảng Văn đã trở lại với một tác phẩm của nữ nhà văn Nhân Hải Trung mang tên “Nữ hoàng và kẻ cướp”. Cô là một tác giả đã quen thuộc với độc giả Việt Nam qua hai tác phẩm “Nhật ký lấy chồng” và “Không thể thiếu em” đều do Quảng Văn phát hành. “Nữ hoàng và kẻ cướp” được dịch giả Đỗ Mai Dung chịu trách nhiệm chuyển ngữ sang tiếng phẩm mở đầu bằng một vụ xử ly hôn tại tòa án – bối cảnh làm việc của nhân vật nữ chính. Diệp Tề Mi - Một nữ luật sư chuyên thụ lý những vụ án ly hôn, vì đã trông thấy quá nhiều cặp vợ chồng trở mặt thành thù nơi tòa án nên nảy sinh tâm lý bài xích hôn nhân, quyết định theo chủ nghĩa độc thân. Cô là người cực kỳ mạnh mẽ và cá tính, ham mê công việc, luôn cảm thấy nếu như cuộc sống của mình thiếu vắng đàn ông thì cũng chẳng ảnh hưởng nam chính Thành Chí Đông lại là một người đàn ông luôn tràn trề nhiệt huyết với công việc, thích chinh phục những điều mới mẻ, luôn sẵn sàng di chuyển từ nơi này đến nơi khác. Không có thời gian dành cho chuyện tình cảm và cũng chẳng mấy hứng thú với hôn nhân, anh chỉ cần một partner mà thôi. Chuyện gì sẽ xảy ra khi họ va phải đời nhau?Tình bạn? Tình dục? Tình yêu?Vẫn duy trì phong cách dung hòa giữa hiện thực và lãng mạn như từ trước đến nay, với “Nữ hoàng và kẻ cướp”, Nhân Hải Trung muốn khích lệ những ai đang ngại ngần trước ngưỡng cửa tình yêu hãy dũng cảm bước qua để đón nhận hạnh phúc, như lời đề từ ở trang mở đầu tác phẩm"Có thể kết quả và mong muốn không giống nhau, nhưng khi tình yêuđến, vẫn nên thể rất nhanh hoặc rất lâu sau đó sẽ hối hận, nhưng khi tình yêu đến, vẫn nên thể chẳng ai là của ai mãi mãi, nhưng khi tình yêu đến, vẫn nên phải là mưu cầu mọi sự hoàn mỹ không thiếu sót, chẳng qua là vì chúng ta chỉ có thể sống với hiện sách này trân trọng dành tặng cho những ai đang chùn bước trước tình yêu".Thông tin tác giả Nhân Hải Trung là cô gái thành phố bình thường. Nguyện ý dùng cây bút trong tay để vẽ lên những con sóng nhỏ xô dạt trên sông lớn, biến thành những dòng văn thơ chia sẻ với mọi người. Thích nhất là những tiểu thuyết có thể khiến bản thân cảm động tới rơi nước mắt, tất cả thời gian nhàn rỗi đều dành để đọc sách. Lười biếng như chú mèo, ước mơ lớn nhất trong đờiđó là có thể tìm được một nhân vật nam chính như ngòi bút của mình đã viết. Thế nhưng trong lòng hiểu rõ rằng đó chỉ là giấc mộng, vì thế dù có lười thế nào chăng nữa thì ngày ngày đều phải cố gắng không biết mệt mỏi. “Nếu anh có tình cảm với người khác thì cứ nói thẳng với em, em có thể hiểu được, không nói có nghĩa là bắt cá hai tay, em mà biết thì…”“Em sẽ làm gì?”“Anh nói xem?”. Cô nhướn mày, chỉ nói nửa chừng nhưng ý tứ thì sâu xuân ở Thượng Hải đúng là rất ngắn ngủi, có cảm giác như chỉ trong một đêm nhiệt độ đã tăng lên đột ngột, Diệp Tề Mi vừa sợ nóng nhưng cũng vừa sợ lạnh, trước nay luôn trải qua mùa hè trong sự chịu đựng cực khổ, màu đỏ tươi bắt mắt của chiếc xe S40 dưới ánh nắng nhìn thì đẹp thật, nhưng ngồi vào trong đó để nếm trải cảm giác nóng nực thật không dễ chịu chút giờ chiều, cô vẫn đang trên đường từ tòa án về văn phòng, con đường phía trước hơi nóng bốc lên hầm hập, cảnh vật như mờ ảo méo mó đi, ánh mặt trời chiếu thẳng vào trong xe, phải ngồi cố định trên ghế lái nên có muốn cũng không tránh được, kể cả có đeo kính râm cũng phải nheo cô hơi ong ong, bắt đầu thấy khó chịu, cô muốn vào siêu thị mua nước bèn đỗ xe vào vệ đường. Bên đường là một cái hồ nhân tạo mặt nước không gợn sóng, ngày hè nóng nực, thế mà vẫn có rất nhiều người tụ tập quanh hồ để nghỉ ngơi, thư giãn. Xa hơn một chút, cô liếc thấy một tòa nhà bằng kính trong suốt, mới tinh, bên trong có tiếng nhạc vọng ra, thảm đỏ được trải một đoạn khá dài, rất nhiều thanh niên nam nữ ăn mặc trang trọng lịch sự tấp nập ra chức sự kiện vào một ngày nóng nực thế này, cô phục họ thị tọa lạc nơi góc phố, ở đó không cho đỗ xe, vừa mở cửa xe hơi nóng hầm hập đã phả thẳng vào mặt cô, cô thở dài, cố gắng bước nhanh về phía mặt trời rực rỡ chói chang chiếu thẳng xuống đầu, chỉ một đoạn ngắn khoảng năm trăm mét mà cô có cảm giác hoa mắt chóng mặt, khó khăn lắm mới tới được trước cửa siêu thị, chỉ còn bậc cầu thang nữa nhưng cô không còn chút sức lực nào để nhấc chân lên hôi ướt đẫm áo, bên tai vang lên những tiếng ù ù, hình như có người vây quanh, cô nghĩ không ổn rồi, nhưng không còn cảm giác gì nữa, ngã khuỵu ra đất cũng không thấy người chạy tới, kêu lớn “Trời ơi, có người say nắng rồi.”Mấy đôi nam nữ đang bước trên thảm bên kia đường, nghe thấy có tiếng kêu thất thanh, một giọng nữ yểu điệu cất lên “Anh Lận, bên kia xảy ra chuyện gì vậy?”Lận Hòa nhìn theo ánh mắt của cô, bên đó đã có vài người đi đường vây lại, qua khe hở thưa thớt có thể nhìn thấy một người đang nằm dưới đất.“Anh Lận?”. Không thấy anh trả lời, cô gái đứng bên cạnh đặt tay lên vai anh. Người đàn ông bên cạnh cô là kiến trúc sư Lận Hòa tiếng tăm lẫy lừng trong giới kiến trúc, càng đáng quý hơn là tính tình anh rất ôn hòa lại đẹp trai, cô ta đã thầm ngưỡng mộ từ gái còn đang ngẩn ra thì kiến trúc sư Lận Hòa đã chạy về phía đám đông như một cơn gió, cánh tay cô ta vẫn đang ở trên không trung, lặng người nhìn anh chạy tới nơi xảy ra sự cố, anh gạt đám đông phải người ta nói người đàn ông này bàng quan với thế tục, là một người tao nhã không vương bụi trần hay sao? Sao lại thích hóng chuyện như thế, khóe miệng cô ta giật Tề Mi chỉ ngất đi trong giây lát rồi lập tức mở mắt, cố gắng ngồi dậy, tiếc là tay chân cô mềm mũm, thử liền hai lần đều không được. Có ai đó chen vào và quỳ xuống cạnh cô, đưa tay nhẹ nhàng đỡ cô dậy “Tề Mi, Tề Mi.”.Trước mắt vẫn hơi mờ ảo nhưng cô nhận ra được người quen, đây cũng không phải lần đầu cô cảm nắng nên rất có kinh nghiệm, giọng yếu ớt nhưng khá rõ ràng “Cho tôi xin một ly nước.”“Được”. Anh chưa bao giờ nhìn thấy cô đáng thương như lúc này, Lận Hòa bế cô lên, đi thẳng về phía phòng triển muốn từ chối nhưng đầu óc nặng trịch, không nói được gì. Chuông điện thoại reo nhưng lúc này nghe như từ đâu xa xăm vọng lại.“Tề Mi, cô có điện thoại, có nghe không?”. Cô không nói gì, hai mí mắt lại nặng nề khép Hòa hoàn toàn không có tâm trạng mà để ý tới chiếc điện thoại nữa, vội vàng bế cô chạy như bay vào phòng nghỉ trong phòng triển lãm trước ánh mắt kinh ngạc của mọi không có ai nghe máy? Nhìn lại số máy trên điện thoại lần nữa, Thành Chí Đông bấm nút gọi, bên ngoài có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, thư ký đi vào nói gì đó bằng tiếng Anh của cô thư ký này phải nghe thật chăm chí mới hiểu, anh đặt điện thoại xuống, nói lại với cô ta vài câu, đợi cô ta ra ngoài lại gọi tiếp, lần này cuối cùng cũng đã có người nhấc máy nhưng lại là giọng đàn ông “Xin lỗi, Tề Mi hiện giờ không thể nghe máy.”Giọng nói này… anh vẫn nhớ. Tim thoáng thắt lại, anh đứng phắt Hòa cúp máy luôn, cánh cửa phía sau lại mở ra, anh quay lại nhíu mày, vai đã bị tay ai đó vỗ nhẹ “Người anh em, cậu diễn vở anh hùng cứu mỹ nhân giữa phố phải không? Sau này chắc tiếng tăm lẫy lừng lắm đấy.”Người vừa bước vào là chủ nhân phòng triển lãm này, họ Thái tên Chính Hiền, sinh ta trong lụa là gấm vóc, đúng là tuýp người chỉ biết ăn chơi nhảy múa, tiêu tiền như nước. Nơi này chính là món quà dành tặng cho cô nhân tình có chút khí chất nghệ thuật ở Thượng Hải của anh ta, anh ta nói món quà này vừa nho nhã lại rất ý khai trương anh ta bay thẳng từ nước ngoài về, không ngờ lại tận mắt chứng kiến một màn kịch hay ho như thế, bản tình ham vui, anh ta lập tức bỏ mặc đám người vớ vẩn bên ngoài để vào đây góp vui.“Cô ấy là bạn mình, cậu không ra ngoài tiếp đón khách khứa hay sao?”. Thân với người này đã lâu, nên anh cũng không khách vờ như không nghe thấy, Thái Chính Hiền bước nhanh về phía ghế sofa, cúi đầu ngắm nghía tỉ Tề Mi vừa uống nước, đang nằm nhắm chặt mắt chờ cơn choáng váng qua đi, cơ thể mềm mũm nằm trên ghế, mặt lấm tấm mồ hôi, sắc mặt xanh xao như không có giọt máu nào, đến môi cũng trắng bệch, đôi lông mi dài và cong cụp xuống phủ lên làn da trắng xanh, càng khiến người khác động lòng.“Chậc chậc…”. Thái Chính Hiền lắc đầu thở dài, “Cậu vô tình đi trên phố cũng nhặt được người đẹp, sao mình lại không có vận may đó chứ?”Lận Hòa nhăn mày bước tới, còn chưa kịp nói gì thì Diệp Tề Mi đột ngột mở mắt, đôi mắt trong sáng nhìn thẳng vào Thái Chính Hiền đang cúi đầu quan sát cô, cô vừa hồi phục ý thức, tuy sức vẫn còn yếu nhưng Thái Chính Hiền vẫn rùng mình trước ánh nhìn của cô.“Tề Mi, cô tỉnh rồi à?”“Ừm”. Cảm nắng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng mới bị ánh nắng mặt trời chiếu một lúc mà mồ hôi đã túa ra đầm đìa, mất nước rồi bất tỉnh, cơ thể cô đã yếu ớt đến mức này từ bao giờ, Diệp Tề Mi nhíu mày, “Vị này là?”Giới thiệu qua loa một câu, Lận Hòa chặn ngay Thái Chính Hiền đang định thao thao bất tuyệt lại, trực tiếp tiễn anh ta ra tận quay lại nhìn thấy cô đã ngồi dậy, trên trán lấm tấm mồ hôi, ngày hè oi ả, cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, lúc này lưng áo đã thấm đẫm một mảng, dính chặt vào da thịt, đến cả lớp ren của nội y bên trong cũng thấp thoáng hiện ra trước phòng bật điều hòa mát lạnh nhưng lúc này lòng bàn tay anh lại rịn mồ hôi, bước chân đang hướng về phía trước ngập ngừng chậm lại.“Cảm ơn anh, lại được anh cứu lần nữa, thật ngại quá.”. Cầm cốc nước uống thêm ngụm nữa, Diệp Tề Mi điều hòa lại hơi thở, cảm ơn anh.“Không cần khách sáo, mấy ngày nay sức khỏe của cô có vấn đề phải không? Nếu cảm thấy không khỏe nên ở nhà nghỉ ngơi, như vừa rồi rất nguy hiểm.”“Không sao, đột nhiên bị cảm nắng thôi mà trước đây tôi cũng từng bị rồi.”“Tôi đưa cô tới bệnh viện kiểm tra nhé?”. Khuôn mặt cô vẫn trắng bệch, nếu lúc đó không có anh, không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nghĩ tới thôi anh đã thấy giọng nói lo lắng của anh, Diệp Tề Mi ngẩng đầu lên, định nói điều gì nhưng đột ngột cảm thấy hình như mình đã quên một việc quan trọng, tay cô bắt đầu lần tìm.“Cô tìm gì thế?”“Vừa rồi có phải điện thoại của tôi reo liên tục không?” Cô tiếp tục tìm.“À, tôi cầm đây”. Lận Hòa đưa cho cô, thấy cô nhìn màn hình, khẽ mím môi định ấn số, ngón tay vừa bấm số lại ngẩn lên nhìn anh “Xin lỗi, tôi phải gọi điện thoại.”“Cô cứ nghỉ ngơi đi, chút nữa tôi quay lại.” Nhìn cô chăm chú thêm một chút nữa, Lận Hòa quay người đi ra anh đã đóng cửa, Diệp Tề Mi mới tiếp tục bấm số chuông đổ một lúc lâu không có người nghe, sao thế? Không phải là anh giận đấy chứ, Thành Chí căn phòng này được làm bằng kính trong suốt, dưới ánh mặt trời nhìn lấp la lấp lánh, ánh sáng hắt vào bên trong khá dịu, kính được đặc chế, khá kín đáo, ghế sofa kiêu dáng đơn giản, rõ ràng mang phong cách hậu hiện đại, trước khi đi cô còn ngoái lại nhìn một lượt, đúng là một nơi đẹp đẽ trang nhã, nhìn lướt một cái cũng thấy thật mãn tiếp tục bước ra ngoài, tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì chuông điện thoại reo, vừa mới bắt máy nói được câu “A lô?” giọng Thành Chí Đông đã xộc thẳng vào tai “Bảo Bảo! Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì thế?”Ăn nói kiểu gì vậy? Cô nhíu mày “Vừa rồi em không tiện nghe điện thoại, anh gọi nhiều thế, tìm em có việc gấp sao?”Thành Chí Đông điên lắm, lửa bốc ngùn cũng biết vẻ mặt anh lúc này, Diệp Tề Mi nhướn mày “Anh đang làm gì vậy, không nói gì nữa em cúp máy nhé?”“Anh đang ra sân bay!” Anh nói gần như hét, điếc tai quá, theo bản năng Diệp Tề Mi dịch điện thoại ra ngỡ ngàng “Sao anh hét to thế?”“Anh gọi điện thoại mà em không nghe máy”. Anh vừa giận vừa cuống, xe phóng như bay trên đường cao tốc, sân bay thấp thoáng hiện ra phía trước.“Vừa rồi em không nghe được”. Cô cũng bực bội nữa.“Không phải”, Thành Chí Đông bực bội không biết nên giải thích thế nào, “Không nghe thì có thể gọi lại sau, nhưng vừa rồi có người khác nghe máy giúp em, anh sợ em xảy ra chuyện.”Giọng anh lo lắng, trái tim cô như tan chảy, không giận anh nữa, Diệp Tề Mi lập tức giải thích “Vừa rồi em bị cảm nắng, bị ngất trên phố, vì thế mới không nghe được điện thoại.”Anh không nói gì, im lặng một lát.“Giờ đã khỏe rồi.”, cô bổ sung thêm, “Vừa may có anh Lận Hòa cũng đi đến đó, em nghỉ ở chỗ bạn anh ấy một lúc, giờ không sao rồi.”Vẫn không có tiếng trả lời, cô gọi “A lô?” rồi nhìn vào màn hình điện thoại, cái máy này gần đây bị rơi suốt, không phải hỏng rồi đấy chứ?“Chí Đông?”. Máy vẫn thông mà, Diệp Tề Mi gọi một tiếng thăm dò.“Anh đến sân bay rồi, gặp nhau nói tiếp”. Anh cúp đang xách túi chuẩn bị về thì có điện thoại, lúc cầm ống nghe lên tâm trạng vẫn rất vui, vừa nghe thấy giọng nói từ đầu dây bên kia, cổ cô lập tức thẳng đơ như một phản ứng đó điều kiện, sau khi nghe xong thì sững sờ, cảm giác lạnh hết sống lưng.“Tối nay đến Thượng Hải? Tổng giám đốc Thành, không phải anh đang ở Việt Nam sao?” Không phải vậy chứ? Sao cô có dự cảm rất không lành. Đã xảy ra chuyện gì mà anh ấy phải bay gấp như thế, anh ấy lo lắng vội vã quay về chắc chắn là xảy ra chuyện lớn rồi, như vậy mấy ngày tiếp theo cô sẽ phải làm thêm giờ cho tới chết vì mệt sao?Anh nói rất ngắn gọn, sau khi ngạc nhiên một hồi cuối cùng cô cũng hiểu đại khái tình hình, tiếp đó cô hỏi lại đầy nghi hặoc “Sao? Đặt vé vào sáng sớm mai ạ?”Đã đến giờ lên máy bay, Thành Chí Đông không nói thêm nữa, xác định lại lần nữa rồi cúp khách xung quanh đều là khách du lịch trên đường trở về Thượng Hải, ai cũng xách túi lớn túi bé, chỉ có anh là đi tay không, mọi người đều quay lại nhìn anh mới ánh mắt lạ lẫm, thắc buồn để ý tới vẻ mặt của người khác, anh bước nhanh lên máy lúc nghe thấy câu nói đó, tâm trạng anh đã trở nên hết sức tồi tệ “Xin lỗi, Tề Mi hiện giờ không thể nghe điện thoại.”Cô ấy không thể tùy tiện để người khác cầm điện thoại của mình lên nghe nên phản ứng đầu tiên của anh là nghĩ cô xảy ra nắng, ngất xỉu giữa phố, anh lại không ở người dù có yêu nhau đến đâu thì cũng không thể ở bên cạnh nhau hai tư trên hai tư giờ, điều này ai mà chẳng biết, nhưng cô ngất giữa phố, anh không ở bên cô lúc ấy mà lại là một người nói của người đàn ông đó anh nhớ rất rõ, Tề Mi… anh ta dám gọi thân mật như thế sao, nghe điện thoại rất ngang nhiên, anh ta dựa vào cái gì mà làm vậy?Tâm trạng Thành Chí Đông rối như tơ vò. Đây không phải là vấn đề anh có thể giải quyết một mình, chỉ có tận mắt nhìn thấy cô, tận tay chạm vào người cô anh mới hoàn toàn yên có bị cảm thì cũng phải làm cho xong việc. Diệp Tề Mi quay về văn phòng tiếp tục những việc đang làm dở, khi nhận được điện thoại của Thành Chí Đông cô đang ra khỏi tòa nhà văn phòng.“Anh đến Thượng Hải rồi, em đang ở đâu?”Câu đầu tiên khiến cô phải tròn mắt ngạc nhiên, vừa rồi anh mới nói là tới sân bay, cô tưởng anh tới sân bay là để đến nước khác, không ngờ anh lại bay thẳng về Thượng Hải. Chẳng phải anh vừa đi tuần trước sao? Sao đã quay về rồi, trước giờ đâu có khi nào nhanh như vậy cô vẫn không thể hiểu nổi “Anh quay về làm gì? công ty có chuyện sao?”“Em đã đến bệnh viện chưa?”. Anh không trả lời mà hỏi thẳng sang vấn đề khác.“Gì cơ? À, cảm nắng thôi mà, tại sao phải đến bệnh viện?” Diệp Tề Mi vẫn đang ngạc nhiên, tiếp tục truy hỏi “Anh quay về làm gì?”“Em đang ở đâu?”. Anh cũng truy hỏi, tiếp tục phớt lờ câu hỏi của cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Đầu óc Diệp Tề Mi trở nên hỗn loạn, “Em vừa tan sở, đang đi xuống.”“Cảm nắng sao em không chịu nghỉ ngơi, mau quay về văn phòng đợi anh, nửa tiếng nữa anh tới nơi.”. Cô nàng này nghĩ mình là Lola[1] đầu thai chắc? Thành Chí Đông cúp máy luôn, cơn tức giận lại ập đến.[1] Nhân vật trong truyện Đảo hải tặc của cầm điện thoại sững sờ đứng đó, chẳng lẽ anh chàng này lao về vì cô ngất xỉu sao? Thật hay giả đây? Diệp Tề Mi đứng lặng trong cơn gió hè chiều muộn, mặc dù vừa bị anh cúp máy đột ngột nhưng cô không cảm thấy bực bội, hoàn toàn không giận chút điện thoại lại reo, cô giật mình nghe máy, đầu dây bên kia vẫn là Thành Chí Đông, anh nói rất chậm “Vừa rồi anh lo lắng quá, lẽ ra không nên cúp máy. Bảo Bảo, em ở đó đợi anh đến được không?”Cô nhìn mọi người đi qua đi lại, nơi này rất đỗi quen thuộc với cô, nhưng thật lạ, đột nhiên cô như cảm thấy được một mùi vị ngọt ngào đang lan tỏa trong không khí. Diệp Tề Mi nắm chặt điện thoại, dịu dàng nói “Em vẫn ở đây, không đi đâu cả.”Khi sắp tới tòa nhà Diệp Tề Mi làm việc, Thành Chí Đông lại gọi điện nhưng tín hiệu báo máy ra lúc này Diệp Tề Mi đang đứng cạnh cửa sổ, tay vẫn cầm điện thoại, đầu dây bên kia Lận Hòa vừa nói được một câu, cô đã nhìn thấy chiếc Q7 đang lao vào con đường phía trước tòa nhà với tốc độ khá nhanh, vội vàng trả lời Lận Hòa“Tôi không sao, tôi đã về văn phòng ngay sau đó, vừa xong việc.”“Làm muộn thế sao? Liệu cơ thể cô chịu được không? Tôi có một người bạn là bác sĩ, vừa rồi tôi đã liên hệ với cậu ấy, có tả sơ qua tình hình của cô, cậu ấy nói tốt nhất là đến bệnh viện kiểm tra tổng thể một lần, nếu cô có thời gian, đi kiểm tra xem sao được không?”.Giọng nói trong ống nghe rất dịu dàng nhưng mắt cô chỉ nhìn thấy người nào đó vừa đẩy cửa xe bước ra ở dưới đường, Diệp Tề Mi không để lọt tai lời nào.“Kiểm tra? Không cần đâu, tôi sẽ tự sắp xếp, xin lỗi, giờ tôi có hẹn, nói chuyện sau nhé, ok?”“Được, vậy cô chú ý cẩn thận”. Anh cũng rất dứt khoát, không nói thêm cúp máy rồi đi ra ngoài, chân bước khá nhanh, cửa thang máy vừa mở suýt chút nữa cô đã đâm sầm vào người bảo vệ đang đi nghiêng người tránh, đột nhiên cảm thấy cánh tay ấm nóng, cô đã bị ai đó giữ chặt, bên tai vang lên giọng nói thân thuộc “Cẩn thận”.Cô quay sang nhìn anh mỉm cười, đôi môi xinh đẹp hơi cong lên, mắt sáng long là kì tích, anh đã lo lắng bất an vài tiếng đồng hồ rồi, nhưng vào giây phút này, lục phủ ngũ tạng như đều trở về vị trí của mình, dễ chịu tới mức muốn thở dài. Anh nắm chặt cánh tay nhỏ nhắn của cô tự nhiên đến nỗi quên cả buông. Bàn tay kia cũng giơ lên áp vào trán kéo tay anh xuống “Em không sốt”“Đi thôi.” Anh dứt khoát kéo cô đi ra ngoài.“Đi đâu?”“Gặp bác sĩ.”“Bác sĩ có gì đáng gặp, đẹp trai phong độ như Lưu Đức Hoa không?”. Tâm trạng được rất vui vẻ, Diệp Tề Mi còn trêu chọc anh.“Bảo Bảo!”. Cơn giận dữ lại ập tới, Thành Chí Đông chỉ còn thiếu điều bế bổng cô lên ném vào xe. Anh bay từ Việt Nam về Thượng Hải không phải để tức chết trước mặt da, anh trừng mắt rồi. Sao lại có cảm giác người đàn ông đang đứng trước mặt mình lúc này đáng yêu đến thế, Diệp Tề Mi cười tươi hết cỡ “Được rồi, em đã hẹn sáng mai sẽ tới bệnh viện kiểm tra, muộn thế này rồi bác sĩ người ta cũng phải về nhà, đúng không?”“Ngày mai? Sáng sớm mai anh phải lên máy bay rồi.”. Cô ngồi ngay bên anh, nụ cười như chiếu sáng cả khoang xe, Thành Chí Đông không cảm thấy mệt mỏi chút nào, anh chỉ muốn được mãi ngắm nhìn cô như Tề Mi lại sững sờ lần nữa, cô tròn mắt nhìn cô quá kiên quyết nên Thành Chí Đông cũng đành từ bỏ kế hoạch đi khám bệnh nửa đêm của mình, hai người đi ăn nhẹ rồi về nhà nghỉ xuống giường anh giang tay theo thói quen, khi cô vừa ngả mình nằm xuống đã bị anh kéo sát vào lòng.“Này!”Anh thở dài “Anh không phải là cầm thú, kia mới là”.Trên ti vi đang chiếu phóng sự “Một năm theo chân đàn khỉ” của kênh Discovery, con khỉ đầu đàn oai phong lẫm liệt, bên cạnh nó thê thiếp thành bật cười, im lặng xem một lúc. Anh lại thắc mắc, “Tiến hóa? Tiến hóa là gì?”Diệp Tề Mi nhất thời không nghĩ ra từ đó nên trả lời ngắn gọn “Là khỉ biến thành người”, sau đó cô hỏi lại “Anh có tin không?”Anh suy nghĩ một lát rồi lắc anh chắc nịch, gối lên đó cô cảm thấy dễ chịu, cô vừa dụi dụi vào vai anh vừa cười nói, “Trước đây em không tin, nhưng khi gặp anh em tin rồi.”Nói kiểu gì thế? Thành Chí Đông kéo cô lên người mình, làm mặt khỉ với cô, “Người đàn ông của em là do khỉ biến thành, thế mà em cũng yêu à?”Trong ti vi con khỉ đầu đàn kêu khẹc khẹc, mặt anh lại đang rất gần, cô cười nghiêng ngả, đột nhiên như ngớ ra chuyện gì, hai tay ôm lấy mặt anh, nghiêm nghị nói “Do khỉ biến thành cũng không sao, nhưng không được học cách sống bầy đàn của chúng, nếu anh có tình cảm với người khác thì cứ nói thẳng với em, em có thể hiểu được, không nói nghĩa là bắt cá hai tay, em mà biết thì sẽ…”“Làm gì?”“Anh nói xem?”. Cô nhướn mày, chỉ nói nửa chừng nhưng ý tứ sâu không nói gì, sau đó ngồi thẳng lên nhìn vào mắt cô.“Làm gì vậy?”. Lần này tới lượt cô thắc mắc.“Tề Mi, anh sẽ không làm vậy, em cũng không được.”. Vẻ mặt Thành Chí Đông hết sức nghiêm túc, không thân mật gọi cô Bảo Bảo lời này… có đúng là do một người đàn ông quen sống tự do như anh nói ra không?Một Diệp Tề Mi miệng lưỡi đanh thép trên tòa lúc này lại sững sờ, không nói được một cô im lặng, Thành Chí Đông thấy lạ. Anh ôm chặt eo cô, hung hăng nói “Không nói gì? Không nói tức là ngầm đồng ý, không được hối hận đâu đấy”.Cô bật cười “Đúng là logic của kẻ cướp”.Thành Chí Đông lật người, kẹp chặt cô trong hai cánh tay mình, ánh mắt anh nhìn cô đầy phức phụ nữ này khiến đôi cánh của anh như sinh sợi dây xích vô hình, bay xa đến thế nào cũng vẫn bị giữ lại, trái tim anh như lơ lửng giữa không trung, chỉ khi ở bên cạnh cô mới có thể tiếp đất an toàn. Cảm giác đó đến anh cũng không tin là có thể xảy ra với mình thì làm sao có thể bảo anh giải thích?Hoàn toàn không cảm thấy sự giằng xé trong mắt anh, thân hình cao lớn của anh ép xuống càng chặt, Diệp Tề Mi cười giơ tay ra đẩy. Anh chống hai khuỷu tay xuống giường nhưng mặt lại vùi vào cổ cô, cô mơ hồ cảm thấy anh đang nói gì đó nhưng giọng nói quá nhỏ, không sao nghe rõ được.“Đừng đè nữa, em ngạt thở mất”Anh lật người sang bên cạnh, tắt ti vi, tắt đèn rồi khẽ nói “Ngủ thôi”Cô thật sự rất mệt nên không nói gì, cuộn tròn người và khép mi nàng này nói ngủ là ngủ thật. Anh trợn mắt trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô nghiến răng nghiến bật cười, vòng hai tay ôm cổ anh, áp má lại gần, “Kẻ cướp, anh cũng biết sợ à?”“Sợ? Sao anh lại sợ?”. Anh chà, lòng tự tôn của đàn ông trỗi dậy rồi đây, cô nhận lỗi “Thôi được rồi, là em hiểu lầm, ngủ đi”. Diệp Tề Mi quay đi tiếp tục ghét, anh ôm chặt lấy cô, cảm giác mình thật thất bại.“Được rồi, chẳng phải đã nói là em ở đây sao?”. Diệp Tề Mi ôm lại cô rất nhỏ, nhưng khi truyền vào tai lại như có tiếng vọng rất lớn, thực ra câu nói này không đầu không đuôi nhưng anh hiểu. Anh nhẹ lòng, xiết tay lại ôm cô thật chặt trong áp vào ngực anh, cảm thấy hơi khó thở nhưng Diệp Tề Mi mỉm cười. Tình cảm của người đàn ông này rất rõ ràng, anh chưa bao giờ che giấu tình cảm của mình trước cô, sự lo lắng của anh về Lận Hòa sao cô có thể không hiểu thực sự muốn nói thẳng với anh rằng nếu Diệp Tề Mi từ bỏ chỉ có thể là vì cô không còn tình cảm với anh nữa, chứ chắc chắn không thể do tác động bên còn muốn nói với anh vòng tay anh thật ấm áp, cô rất thích, chỉ muốn lười biếng lựa chọn sự im Tề Mi ngẩng đầu điều chỉnh lại tư thế, tìm một tư thế thoải mái nhất rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Sau một thời gian tạm vắng bóng, tháng 5 này Quảng Văn đã trở lại với một tác phẩm của nữ nhà văn Nhân Hải Trung mang tên “Nữ hoàng và kẻ cướp”. Cô là một tác giả đã quen thuộc với độc giả Việt Nam qua hai tác phẩm “Nhật ký lấy chồng” và “Không thể thiếu em” đều do Quảng Văn phát hành. “Nữ hoàng và kẻ cướp” được dịch giả Đỗ Mai Dung chịu trách nhiệm chuyển ngữ sang tiếng Việt. Tác phẩm mở đầu bằng một vụ xử ly hôn tại tòa án – bối cảnh làm việc của nhân vật nữ chính. Diệp Tề Mi - Một nữ luật sư chuyên thụ lý những vụ án ly hôn, vì đã trông thấy quá nhiều cặp vợ chồng trở mặt thành thù nơi tòa án nên nảy sinh tâm lý bài xích hôn nhân, quyết định theo chủ nghĩa độc thân. Cô là người cực kỳ mạnh mẽ và cá tính, ham mê công việc, luôn cảm thấy nếu như cuộc sống của mình thiếu vắng đàn ông thì cũng chẳng ảnh hưởng gì. Còn nam chính Thành Chí Đông lại là một người đàn ông luôn tràn trề nhiệt huyết với công việc, thích chinh phục những điều mới mẻ, luôn sẵn sàng di chuyển từ nơi này đến nơi khác. Không có thời gian dành cho chuyện tình cảm và cũng chẳng mấy hứng thú với hôn nhân, anh chỉ cần một partner mà thôi. Chuyện gì sẽ xảy ra khi họ va phải đời nhau? Tình bạn? Tình dục? Tình yêu? Vẫn duy trì phong cách dung hòa giữa hiện thực và lãng mạn như từ trước đến nay, với “Nữ hoàng và kẻ cướp”, Nhân Hải Trung muốn khích lệ những ai đang ngại ngần trước ngưỡng cửa tình yêu hãy dũng cảm bước qua để đón nhận hạnh phúc, như lời đề từ ở trang mở đầu tác phẩm "Có thể kết quả và mong muốn không giống nhau, nhưng khi tình yêuđến, vẫn nên thử. Có thể rất nhanh hoặc rất lâu sau đó sẽ hối hận, nhưng khi tình yêu đến, vẫn nên thử. Có thể chẳng ai là của ai mãi mãi, nhưng khi tình yêu đến, vẫn nên thử. Không phải là mưu cầu mọi sự hoàn mỹ không thiếu sót, chẳng qua là vì chúng ta chỉ có thể sống với hiện tại. Cuốn sách này trân trọng dành tặng cho những ai đang chùn bước trước tình yêu". Thông tin tác giả Nhân Hải Trung là cô gái thành phố bình thường. Nguyện ý dùng cây bút trong tay để vẽ lên những con sóng nhỏ xô dạt trên sông lớn, biến thành những dòng văn thơ chia sẻ với mọi người. Thích nhất là những tiểu thuyết có thể khiến bản thân cảm động tới rơi nước mắt, tất cả thời gian nhàn rỗi đều dành để đọc sách. Lười biếng như chú mèo, ước mơ lớn nhất trong đờiđó là có thể tìm được một nhân vật nam chính như ngòi bút của mình đã viết. Thế nhưng trong lòng hiểu rõ rằng đó chỉ là giấc mộng, vì thế dù có lười thế nào chăng nữa thì ngày ngày đều phải cố gắng không biết mệt sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu đối với đơn hàng giao từ nước ngoài có giá trị trên 1 triệu đồng..... Phụ nữ sau khi kết hôn không có nhiều lựa chọn, hoặc là giả vờ thông minh, hoặc là giả vờ ngu ngốc, giả vờ thông minh thì bị lừa dối, giả vờ ngu ngốc thì chấp nhận bị lừa dối, cả hai trường hợp đó đều rất thảm. Nếu đối phương đến việc che giấu cũng không muốn làm thì có cần phải tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân ấy nữa không? Thành Chí Đông buồn ngủ kinh khủng, ly rượu mà anh đang cầm trên tay lại một lần nữa đụng cốp một cái xuống mặt kính đen sáng loáng trên quầy bar. Đây đã là lần thứ bao nhiêu trong tối nay rồi? Anh giật mình bừng tỉnh, dứt khoát đứng dậy, quyết định phải tự cứu mình. “Andy, mình phải đi đây”. Anh bạn ngồi bên cạnh uống tới mức hai mắt đỏ gay, hay là khóc? Ai thèm quan tâm. Nhưng giờ nhìn thấy anh sắp đi, anh ta lập tức đưa tay ra tóm chặt lấy anh, “Chí Đông, đừng đi, nghe mình nói đã…”. “Mai mình còn phải bay tới Thượng Hải”. “Đừng có nhắc đến Thượng Hải với mình! Cô gái đó, cô gái đó… Không được, hôm nay cậu phải uống với mình một trận thật say, nhất định phải thế!”. Mặc dù anh được sinh ra ở nước ngoài, nhưng từ nhỏ gia đình dạy dỗ rất nghiêm khắc, do vậy tiếng phổ thông cũng không tồi. Nghe nói Trung Quốc có một người phụ nữ hết sức nổi tiếng tên là thím Tường Lâm. Bực bội đưa tay lên cào tóc, Thành Chí Đông giơ ngón tay ngoắc cậu bồi bàn gần đấy. “Anh cần gì ạ?”. “Mang cho tôi một cốc nước lạnh”. Cậu bồi bàn lập tức quay đi. “Đợi đã”. Anh gọi cậu ta lại, “Không cần nước lạnh nữa, mang Whisky đến đây”. “Một ly ạ? Thêm đá không thưa anh?”. “Không đá, mang cả chai ra đây”. Anh vỗ vỗ vai Andy, trên mặt nở nụ cười tốt bụng, “Uống đi, người anh em, hôm nay tôi sẽ cho cậu say chết luôn”. Cuối cùng Andy tử trận, lúc đưa anh ta về nhà vẫn còn ri rỉ khóc “Chí Đông, lần này mình đúng là quá thảm”. “Người ta đã sống với cậu ba năm”. “Đến cổ phần trong công ty cũng bị chia đôi…”. “Cindy chẳng phải đã có con với cậu, sống chết cũng không chịu li hôn cơ mà, thật quá đột ngột”. Chí Đông không hiểu. “Làm sao mà mình biết được”. Cậu ta bắt đầu líu lưỡi, đau khổ vỗ ngực, đột nhiên hung tợn nói, “Mình biết rồi!”. Chí Đông giật mình, cũng may khu chung cư nhà Andy đã ở ngay trước mặt “Đến rồi”. Andy như không nghe thấy, nghiến răng nghiến lợi dằn từng tiếng “Đều tại cái cô luật sư đáng chết Diệp Tề Mi kia, sau khi quen cô ta Cindy như biến thành người khác, cô ta, cô ta…”. “Thím Tường Lâm” lại xuất hiện, đồng hồ trên xe cho thấy đã rạng sáng, chuyến bay của anh cất cánh lúc tám giờ, hay là cứ thẳng tay đánh cho anh ta bất tỉnh luôn? Thành Chí Đông suy nghĩ rất lung. “Diệp Tề Mi, tôi nguyền rủa cô, nguyền rủa cô…”. “Rầm”. Thế giới yên tĩnh trở lại. Bỏ hung khí trên tay xuống, Thành Chí Đông nhẹ nhõm kéo người anh em đã bất tỉnh ra khỏi xe. Tất cả đều do cậu tự gây ra đấy chứ, kết hôn để làm gì? Cứ độc thân như mình đây có phải vui vẻ không, còn hạnh phúc hơn cả thần tiên. Một vài người đúng là nghĩ không thông, Trung Quốc có câu nói thế nào nhỉ? Phải rồi, người tự gây ra nghiệp chướng thì khó sống. Khi Thành Chí Đông tới văn phòng ở Thượng Hải, thư ký đã ôm tài liệu đứng đợi ở cửa thang máy “Tổng giám đốc Thành, mọi người đều đang đợi anh”. Bước vào phòng họp thấy mọi người ai cũng tỏ ra căng thẳng, Thành Chí Đông than thầm trong lòng, tại sao lại phải sợ mình như thế? Thực ra anh tự cảm thấy con người mình cũng không tồi, gần đây công việc kinh doanh ở khu vực châu Á rất tốt, đây là lần đầu tiên trong tháng này anh tới tổng công ty ở Thượng Hải, mọi người không thể tỏ ra nhớ nhung anh hay sao? Đầu tiên là nghe báo cáo, abcd, blah blah… nhân lúc anh không ở đây có phải phó tổng giám đốc Lí lại dành toàn bộ thời gian ở nhà không? Sao hôm nay mắt như sưng hết cả lên thế kia, tới lượt Tiểu Tôn, haizz, sao lần nào cũng ăn nói lắp bắp vậy, lại còn đưa tay lên quệt mồ hôi thì phải? “Daisy, mau rót cho giám đốc Tôn một ly nước lạnh”. “Tổng giám đốc Thành, hàng chúng ta đã chuyển qua rồi, nhưng bên Nhật Bản không chịu nhận hàng theo hợp đồng đã ký, nghe nói có nhà cung cấp trong nước đã ngầm chào hàng cho họ với mức giá thấp hơn”. Giám đốc Tôn uống nước như sắp chết khát, cuối cùng cũng nói xong những gì cần nói. “Ừ”. Anh gật gật đầu, “Đưa bản hợp đồng đó cho tôi”. Phòng họp không một tiếng động, chỉ có tiếng mở tài liệu sột soạt như đang cứa lên mặt ai đó, mấy người nghiện thuốc bất giác đưa tay sờ túi áo. Chẳng có cách nào, tổng giám đốc Thành không hút thuốc, mỗi lần anh tới nơi này trở thành khu vực “No smoking”, phù, mỗi lẫn gặp anh áp lực chết đi được. “Hẹn gặp họ đi, tôi sẽ đàm phán với Yamada”. Cuối cùng anh ngẩng đầu lên cười, “Các vị…”. Răng anh lóe sáng, khiến tất cả những người ngồi trong phòng họp lúc này cảm thấy hết sức căng thẳng “Báo giá của các nhà cung cấp khác trong nước tôi đã chuẩn bị xong cả rồi, tổng giám đốc Thành có muốn xem qua không? Những tài liệu liên quan khác tôi sẽ cố gắng hoàn thành trong thời gian sớm nhất”. “Làm nhanh đi”. Anh đứng dậy đi ra ngoài, “Daisy, hẹn Yamada ngày mai”. Daisy lại chạy theo, tổng giám đốc Thành, anh đi nhanh quá đấy. “Hẹn ngài Yamada ăn cơm phải không ạ?”. “Họp trước, đàm phán được thì mời ăn cơm, không được thì cho ông ta nghỉ khỏe”. Giọng anh dứt khoát rồi biến mất sau cánh cửa. Không khí trong phòng họp chùng xuống ngay lập tức, phó tổng giám đốc Lí bắt đầu ra oai “Mọi người nghe thấy cả rồi chứ, ngày mai, không, tối nay bằng mọi cách phải chuẩn bị xong tài liệu cần thiết”. Có người than thở “Đã hai ngày nay ngày nào cũng làm tới nửa đêm rồi, phó tổng Lí…”. Anh ta bị ai đó đập vào đầu, lời than thở biến thành tiếng kêu thảm thiết “Làm gì vậy?”. “Cậu không thấy tổng giám đốc Thành không vui sao?”. “Chưa đến nỗi mà, anh ấy vẫn cười đấy thôi”. Đúng là nhân viên mới, mọi người đều quay sang nhìn anh ta với ánh mắt thương hại rồi cùng bỏ ra ngoài, để lại anh ta đứng chơ vơ một mình trong phòng họp. Thành Chí Đông ngẩng lên khỏi đống tài liệu cao ngất trước mặt “Daisy, hôm nay có kế hoạch gì không?”. Daisy cầm cuốn sổ ghi chép kiểm tra từ trên xuống dưới, “Tiệc mừng Chủ tịch hội đồng quản trị mới của tập đoàn Tân Dương, quà đã chuẩn bị xong cả rồi, tám giờ tối tại khách sạn Ritz Carlton”. “Chúc Nhiệm Sinh à?”. Biết làm sao, trí nhớ của anh rất tốt. “Không phải, chủ tịch hội đồng quản trị mới là Chúc phu nhân, không, không phải, là cựu Chúc phu nhân”. Sao? Mới hơn một tháng không về Thượng Hải có vẻ như anh đã lạc hậu với thời cuộc rồi. “Đã xảy ra chuyện gì?”. Ôi chao, tổng giám đốc đang nhướn lông mày, đẹp trai quá. Daisy lập tức như bị bỏ bùa mê, tự động tuôn ra một tràng “Tổng giám đốc, chắc anh không biết, tháng trước Chúc tiên sinh và Chúc phu nhân đã ra tòa li hôn, vụ này Chúc tiên sinh thua thê thảm, toàn bộ cổ phần trong nước đều được xử về tay Chúc phu nhân, vì vậy mới đổi chủ tịch hội đồng quản trị”. Lại li hôn. Hai ngày gần đây liên tiếp nghe thấy hai từ này, Thành Chí Đông lắc đầu. Những bữa tiệc kiểu này cũng chỉ quanh quẩn mấy người đó, anh cầm ly rượu đứng nói chuyện với vài người bạn cũ. Đèn trên sân khấu bật sáng “Xin mời tân chủ tịch hội đồng quản trị – bà Kế lên có lời phát biểu”. Đám đông ngẩng đầu nhìn lên, người phụ nữ mặt mày hớn hở trên sân khấu khác xa với hình ảnh người vợ rụt rè rúm ró luôn núp sau lưng chồng trong ấn tượng của anh. “Cảm ơn mọi người, hôm nay có thể đứng ở đây, người đầu tiên mà tôi muốn cảm ơn chính là bạn thân của tôi, đại luật sư Diệp Tề Mi. Tề Mi, cậu mau lên đây”. Diệp Tề Mi – Cái tên này nghe rất quen. “Wow…”, những tiếng trầm trồ rộ lên trong đám đông, những người này làm sao vậy? Làm gì mà như minh tinh sắp diễn thuyết thế. Trên bục Kế Lôi Lôi làm động tác giơ tay mời với thái độ hết sức cảm kích, tất cả mọi người đều tự động quay đầu về một hướng, anh khá cao, lúc này mới nhận thấy ưu thế ấy, nhìn qua đầu những người khác, chỗ ánh đèn đang chiếu vào, một dáng người thon thả đứng dậy. Làm gì thế không biết, Diệp Tề Mi vừa bước lên bục, Kế Lôi Lôi đã chạy tới giang hai tay ôm chầm lấy cô. “Khoa trương quá đấy, cậu biết là mình không thích như thế mà, đã nói chỉ đến dự một lúc thôi”. Cô thì thầm vào tai bạn. “Mình không thể kìm được, Tề Mi, không có cậu sao mình có ngày hôm nay chứ”. Cô ấy kích động tới mức chảy nước mắt. Haizz, Tề Mi lau mặt cho bạn, thật hết cách với cô ấy. Phía dưới loé lên ánh đèn flash, tiếp đó một giọng nữ cao cất lên hỏi “Thưa bà Kế, tôi có một câu hỏi không biết bà có thể trả lời không?”. Sao tự nhiên lại có phóng viên xuất hiện ở những nơi như thế này. Kế Lôi Lôi lạnh lùng liếc mắt về phía mấy người phụ trách của tập đoàn, các người cố ý phải không? Quả nhiên, những người đó đều quay mặt đi né tránh, không khí rất kì lạ. Nữ phóng viên đó tiếp tục đưa ra câu hỏi “Hôm qua, ông Chúc Nhiệm Sinh có trả lời phỏng vấn báo chí ở Hồng Kông. Tuyên bố đã nhiều năm như vậy mà cho tới tận bây giờ mới nhận ra vợ mình rất xa lạ, vì thế ban đầu vốn cũng có ý định níu kéo, giờ thì từ bỏ hoàn toàn. Còn nói, cho tới tận bây giờ vẫn chưa hiểu rút cục là bà Kế quá thông minh hay bản thân mình quá ngu ngốc. Xin hỏi bà Kế sau khi nghe đoạn trả lời phỏng vấn này có cảm tưởng gì?”. “Tôi…”. Nước mắt vẫn lưng tròng, sắc mặt Kế Lôi Lôi trở nên nhợt nhạt. “Xin hỏi”, không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa, Diệp Tề Mi liếc nhìn về phía nữ phóng viên, khẽ mỉm cười hỏi “Cô đã kết hôn chưa?”. “Tôi vẫn chưa”, nữ phóng viên trả lời với giọng hết sức đề phòng. “Phụ nữ sau khi kết hôn không có nhiều lựa chọn, hoặc là giả vờ thông minh, hoặc là giả vờ ngu ngốc, giả vờ thông minh thì bị lừa dối, giả vờ ngu ngốc thì chấp nhận bị lừa dối, cả hai trường hợp đó đều thảm như nhau, giờ đối phương ngay cả che giấu cũng không muốn làm, mọi người lại còn quay sang trách cứ cô ấy nữa hay sao?”. Cô nói xong, phía dưới im phăng phắc, ánh đèn chiếu thẳng lên người Diệp Tề Mi, một bữa tiệc chính thức thế này, cô ấy lại mặc một chiếc quần tây khá rộng, áo vest bó sát eo nhìn rất thon gọn, thanh thoát, bên trong cổ áo lộ ra những lớp ren xếp chồng lên nhau một cách tinh tế, chiếc cổ cao trắng ngần kiêu ngạo như một con thiên nga, cô không đeo bất kì thứ trang sức nào nhưng lại nổi bật giữa một rừng những quý cô quý bà giàu có quần là áo lượt trang sức đầy người trong phòng. Có tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên, những tiếng vỗ tay đó xuất phát từ một quý bà có tuổi, người đàn ông bên cạnh trừng mắt với bà ta, nhưng bà ta như không nhìn thấy, sau đó, căn phòng lớn như vỡ òa ra trong tiếng reo hò cổ vũ, vài cô gái trẻ còn kích động tới mức lao lên sân khấu. Diệp Tề Mi à… Cảnh tượng có phần mất kiểm soát, Thành Chí Đông đứng ở một góc phòng cuối cùng cũng nhớ ra cái tên đó. Tiếng kêu thê thảm của Andy như vang lên bên tai “Diệp Tề Mi, tôi nguyền rủa cô, nguyền rủa cô…”. Anh phì cười, Diệp Tề Mi, cô đúng là rất đặc biệt, chẳng trách ai cũng có ấn tượng sâu sắc về cô. Thành Chí Đông không ăn gì, trên đường về nhà tự nhiên anh thấy đói bụng, dù đã muộn nhưng hai bên đường khu phía tây thành phố ánh đèn vẫn sáng rực, cả con phố đều là các quán ăn vặt kiểu Đài Loan, Triều Châu, hay những quán trà, quán ăn bài trí theo phong cách Hồng Kông, quán nào biển hiệu cũng sáng trưng. Thành Chí Đông cho xe dừng đại trước cửa một quán trong số đó, nhìn qua gương chiếu hậu anh thấy một chiếc Volvo S40 màu đỏ rúc đầu vào theo, chỉ một vòng cua đã vào đúng vị trí, thân xe rất thẳng, bám sát gờ đường, đúng là một tay lái cừ khôi. Đói muốn chết, không buồn nhìn ngó xung quanh, Diệp Tề Mi đi thẳng vào trong quán. Quán bánh hấp nhân mặn do người Đài Loan mở này đã có mặt ở Thượng Hải nhiều năm, khách quen rất đông, nửa đêm mà vẫn ồn ào tiếng cười tiếng nói, tiếng gọi đồ ăn, chiếc bàn to tròn đặt giữa phòng, cả nhà chủ quán tập trung ở đó, nói chuyện với nhau bằng tiếng Đài nghe rất vui tai. “Tề Mi, sao cô lại đến vào giờ này?”. Đột nhiên nhìn thấy Diệp Tề Mi đang cắm cúi ngồi ăn trong góc quán, bà chủ vui mừng lên tiếng. “Tôi tới ăn đêm, lát mới về nhà”. “Lại đi một mình, haizz, hôm qua tôi còn đánh cược với ông nhà tôi, bao giờ mới có thể thấy cô xuất hiện cùng một người đàn ông đấy”. Cô mỉm cười, liếc mắt về phía ông chủ quán ngồi bàn bên cạnh, khuôn mặt chữ điền với nụ cười hết sức khoa trương đang nhìn về phía cô. Yên tâm đi, bà xã ông chỉ là chào hỏi xã giao với tôi thôi. Trong lòng thấy thật nực cười, Diệp Tề Mi đặt đũa xuống đứng dậy “Tôi ăn xong rồi, gói cho tôi hai cái bánh mặn nhân thịt bò, cảm ơn”. Cô vừa đứng dậy, cô gái ngồi bên cạnh lập tức bước tới, đưa cho cô một chiếc túi nóng hôi hổi “Sớm đã chuẩn bị xong rồi, cô Diệp, cẩn thận đang còn nóng”. Anh vô tình đưa mắt nhìn, cô mặc một chiếc áo khoác, hai hàng cúc màu be xếp thẳng như áo lính, rất hợp với cô. Cô gái này đi đến đâu có vẻ cũng rất có khí thế, Thành Chí Đông vừa nghĩ vừa đi ra ngoài, anh lên xe khởi động máy, đường phố đã không còn người qua lại, hai bên đường đỗ chật xe của các loài động vật đi kiếm ăn trong đêm, đang định đánh xe quay ra thì phía ngoài cửa xe bị đập mạnh, anh kinh ngạc quay qua nhìn, một khuôn mặt trẻ con đen nhẻm, thắt hai bím tóc dài lòng thòng đang đứng ngoài cửa xe như muốn nói gì đó với anh. Sao lại lao ra đúng lúc người khác nhấn ga như thế, thật quá nguy hiểm. Còn nhỏ như vậy nửa đêm nửa hôm vẫn phải làm việc, anh thò tay vào chiếc hộc hàng ngày vẫn dùng để bỏ tiền lẻ. Anh đang định hạ kính xuống thì cô bé đó đột nhiên quay đầu bỏ chạy, anh nhìn theo, thì ra có người đang đứng trước cửa quán vẫy tay gọi cô bé. Sao lại là cô ấy… Một Diệp Tề Mi khí phách hơn người, một Diệp Tề Mi mang phong thái của nữ hoàng, một Diệp Tề Mi khiến bao nhiêu nhân vật tầm cỡ chỉ nhìn thôi cũng toát mồ hôi nửa đêm lại đứng trước cửa quán ăn, ngồi xổm giữa phố, mở chiếc túi giấy vẫn cầm trên tay mỉm cười tươi tắn vẫy gọi một đứa trẻ ăn xin… Đầu xe vẫn đang quay xiên bên vệ đường, chân vẫn đạp phanh, Thành Chí Đông ngẩn ngơ. “Muộn thế này rồi em còn chưa về sao?”. Giọng cô nhẹ tựa gió. “Ăn từ từ thôi, cẩn thận kẻo nóng, đừng sợ, em ăn xong chị mới đi”. Kiên nhẫn nhìn cô bé nhồm nhoàm nhai nuốt từng miếng từng miếng một, Diệp Tề Mi liếc mắt về phía con hẻm tối thui bên cạnh. Cho tiền cũng chẳng ích gì, chỉ cần vừa rời khỏi tay người cho thì những kẻ đáng ghét sau lưng cô bé sẽ giật lấy ngay, đến đồ ăn cũng phải đợi cho cô bé ăn hết, nếu không chắc chắn cũng sẽ chẳng vào bụng cô bé miếng nào. Thực tế tàn nhẫn trắng trợn và lạnh lùng như thế, nên những gì cô có thể làm chỉ là đứng nhìn cô bé ăn xin ăn hết hai chiếc bánh hấp nhân mặn xong mới đi. Tấm biển của quán bánh nhân mặn Đài Loan rất to, ánh sáng từ những bóng đèn phát ra rực rỡ sắc màu, chiếu sáng rất xa trong đêm tối, cô ngồi ở đó rất lâu, đuôi áo khoác quệt xuống dưới đường đầy bụi đất nhưng dường như cô không để ý. Cô cúi đầu chăm chú nhìn vào khuôn mặt lem nhem của cô bé ăn xin đang ăn bánh, nét mặt rất dịu dàng, đợi cô bé ăn xong còn cầm chiếc túi giấy từ tay cô bé bỏ vào thùng rác bên đường. Làm những việc đó xong, Diệp Tề Mi thong thả đi bộ ra xe của mình. Cô không hề biết, có một người đàn ông ngồi trong chiếc xe bên cạnh đã chăm chú quan sát cô từ lâu, cô cũng không thể biết rằng cuộc đời mình bắt đầu từ giây phút này sẽ có những chuyển biến đầy kịch tính, khác rất xa những gì mà cô tưởng tượng. Sign up to save your library With an OverDrive account, you can save your favorite libraries for at-a-glance information about availability. Find out more about OverDrive accounts. Find this title in Libby, the library reading app by OverDrive. Search for a digital library with this title Title found at these libraries The story is about an attorney who handles divorce cases and adores the singlism. One day, she accidentally met a man who likes conquering new things, not be interested in marriage and only need the partner. Truyen ngan-Nu hoang va ke cuop Copy and paste the code into your website.

nu hoang va ke cuop