Một thời gian dài trước đây, vợ Vũ nói với chồng rằng cô cảm thấy mỗi ngày ở nhà đều nhàm chán nên bắt đầu lao vào ăn đủ thứ, cuối cùng tăng cân đáng kể. Bây giờ cô ấy muốn đi tập thể dục. Anh Vũ (34 tuổi) đến bây giờ vẫn không muốn nhắc đến chuyện ly hôn của mình. Anh và vợ kết hôn được 7 năm, nhưng chỉ 1 tháng trước, họ đã đường ai nấy đi.
1. Anh chồng cười nịnh:" Sắp Noel anh muốn mua quà cho em, cho anh 500k nhé?" Nghe mà cảm động, cô vợ vui vẻ đưa tiền cho chồng ngay. Hôm sau, cô vợ thủ thỉ hỏi:" Anh mua gì cho em rồi nào?" Anh chồng nghiêm mặt đáp:" Mua cho em một bài học, đó là đừng dễ dàng cho tiền bất
Được biết, vợ chồng A ở cạnh nhà của bố mẹ đẻ cô, để tiện bề qυɑ lại thăm hỏi ɴʜɑυ. Mọi thứ tưởng chừng như vô cùng hoàn hảo cho đến một ngày nọ, cô đi du lịch mừng năm mới với bạn bè và trở về nhà sớm, кʜôɴɢ ngờ cʜứɴɢ kiến cảɴʜ tượng
Được biết, đám cưới của chồng M.T và cô gái P.L mới diễn ra cách đây vài ngày tại Sơn Dương (Tuyên Quang). Sau đó không lâu M.T ngã ngửa khi hay tin chồng lấy vợ mới dù cả hai còn là vợ chồng hợp pháp. Mới đây, mạng xã hội lan truyền câu chuyện chàng trai đã có vợ con ngang nhiên… cưới cô gái khác gây
Hôm nay mồng tám tháng ba Chị em phụ nữ đi ra đi vào Trên tay cầm củ xu hào Phân vân không biết nên xào hay kho! Hôm nay mùng 8 tháng 3 Chị em phụ nữ đi ra đi vào Ủy ban đoàn thể đến chào Chị em phụ nữ đi vào đi ra Hôm nay ngày Tám tháng Ba Quý vị phụ nữ đi ra đi vào.
Trước đó, người phụ nữ 31 tuổi tên Evgenia đã ra tay sát hại chồng vì bị chê nấu ăn không ngon. Cụ thể, anh Slava Davydkin (43 tuổi, ở thành phố Penza, Nga) phàn nàn món ăn vợ nấu quá nhạt nhẽo. Cảm thấy tức giận trước lời chê bai của chồng, Evgenia đợi anh Slava đi ngủ rồi dùng dao làm bếp đâm liên tiếp 35 lần vào người anh.
Bh6pR. HÔM NAY VỢ KIẾM CHUYỆN VỚI ANH CHƯA? Tác giả Điềm Nhu Thể loại Hiện đại, hào môn thế gia, cưới trước yêu sau, KHỐNG nhan khống, tay khống, tiểu thư xinh đẹp đáng yêu – tổng tài bên ngoài đẹp trai bên trong nhiều tiền, SẠCH_SỦNG_NGỌT, sắc, 1v1, HE, Độ dài 57 chương Tình trạng Hoàn edit. Nỗi khổ “nhà có con gái đến tuổi lấy chồng” không phải ai cũng hiểu được. Trong lúc cha mẹ đau đáu tìm chỗ gả con đi thì các cô gái “không còn trẻ” cũng khổ không kém. Kiều Dư An là một trong số đó. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình trâm anh thế phiệt, được yêu thương chiều chuộng từ tấm bé, bể khổ của cuộc đời Kiều Dư An bắt đầu ở tuổi 28 khi những buổi xem mắt cứ xếp hàng nối tiếp nhau không thấy điểm dừng. Đêm nay cũng như thế. Lại phải đi xem mắt. Nghe đâu đối tượng là một nhà môn đăng hộ đối. Đàng trai tài năng, 33 tuổi đã quản cả sự nghiệp của gia tộc, lại nghe tướng mạo không thể xem thường. Kiều Dư An không tin có thể loại nhan sắc nào có thể so bì với gương mặt như hoa như ngọc của mình. Thôi thì, để làm vui lòng người lớn, tránh việc bị cha cắt tiền tiêu vặt, đi nhìn thử một tí cũng không sao. Thế là Kiều Dư An gặp mặt Giang Mộ Trì. Và đây cũng là buổi xem mắt mở đầu cho nửa cuộc đời đối mặt với rắc rối của chính anh. Cuộc gặp gỡ giữa hai gia đình có vẻ như không thu được kết quả gì. Giang Mộ Trì vẫn cứ như tảng băng kiệm lời. Còn Kiều Dư An vẫn không thể thoát khỏi móng vuốt của cha mẹ “Mặc dù con đẹp nhưng không phải là quá đẹp… Các con chắc chắn không có cơ hội. Chi bằng sớm tìm người khác”. Một sự đả kích quá lớn đối với tiểu tiên nữ Kiều Dư An… cha mẹ lại vì con nhà người ta quá ưu tú mà khinh bạc con gái nhỏ của mình. Kiều Dư An không chịu nổi điều ấy, mới sáng sớm đã tháo chạy khỏi nhà đến bờ sông cho cá ăn, tình cờ lại gặp được Giang Mộ Trì vừa chạy bộ buổi sáng trở về. Cao thủ không bằng tranh thủ. Kiều Dư An lập tức gỡ luôn rắc rối bị hối cưới của cả hai nhà bằng lời đề nghị như sấm rền bên tai “Chúng ta kết hôn đi.” “Nghiêm túc?” “Đúng vậy. Rất nghiêm túc. Anh chịu không?” “Được”. Đơn giản như mua bó rau ngoài chợ. Mà đã là người giàu thì mua cái gì cũng lại càng dễ. Chỉ bằng vài câu như thế lại kết thúc kiếp độc thân của hai con người và mở đầu cho một đoạn nhân duyên. Thế là ở lần gặp thứ hai, họ đi luôn đến cục dân chính để kết hôn và trở về trong sự hoang mang cực độ của không chỉ người trong cuộc mà cả gia đình hai họ. Nhưng đó chỉ mới là sự bắt đầu cho những hoang mang bối rối của Giang Mộ Trì. Vì cô vợ nhỏ vừa cưới về nhà của anh lại mang cho anh từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Cô rực rỡ như ánh mặt trời nhưng cũng bí ẩn như một “kho báu chờ anh khai quật”. Chỉ là… trong kho báu ấy chứa những thứ gì… cả Giang Mộ Trì cũng không dự liệu được… Họ là một cặp hào môn thế gia. Họ là một cặp cưới trước… chưa biết tương lai như thế nào… Anh là người trong thực tế 33 năm chưa từng nghĩ sẽ buông bỏ công việc trước 8h tối. Cô là người chưa từng nghĩ sẽ có người đi ngủ vào lúc 10h, khi cuộc sống về đêm chỉ mới bắt đầu… Anh là người luôn mặc đồ vest đi giày da, xe ô tô đưa đón và ăn ở những nhà hàng tây sang trọng. Cô là người quần áo hiệu hay hàng chợ khoác lên người đều để lại ý vị riêng. Cô có những chiếc xe đua đắt tiền, cũng có thể cưỡi xe máy điện dạo quanh phố xá và tấp lại ở những hàng xiên que vỉa hè. Hai người tưởng chừng ở cùng một thế giới nhưng lại tựa như hai đường thẳng song song không có điểm giao nhau. Cho đến khi chàng trai ấy nhìn thấy đôi bàn tay xinh xinh lướt trên điện thoại liền không biết nghĩ gì lại gật đầu add wechat. Cho đến khi cô gái ấy vì dao động trước nhan sắc “thần tiên” mà hỏi bừa “lấy em không?”, còn chàng trai ấy chẳng hiểu ma xui quỷ khiến gì lại gật đầu ưng thuận… Kể từ đó… hai đường thẳng bỗng chốc xích lại gần nhau và chồng khít lên nhau lúc nào không hay biết… Kể từ đó, ngày của Giang Mộ Trì không chỉ có công việc mà còn phải dành để đối phó với những trò “quỷ” của cô vợ tinh ranh, còn phải dành để sủng cô lên tận trời… và… dành để bịa ra “gia quy” lừa phỉnh và uốn nắn cô vào khuôn khổ. Kể từ đó, “ngày vẫn cứ 24h, ngày đêm rõ ràng rõ ràng”. Chỉ là, bóng đêm của Kiều Dư An cứ để Giang Mộ Trì chống đỡ… Anh sẽ ôm cô vào lòng, vỗ về cô vào giấc ngủ, anh sẽ xua đi những tối tăm và giữ cô luôn an yên trong ánh sáng và nụ cười. Còn ban ngày của Kiều Dư An bỗng chốc cũng chứa đựng bao điều thú vị. Cô thích ăn vải, chồng cô mang cả một cây sai trĩu quả về trồng trong sân nhà. Cô thích thiên nhiên, chồng cô dẫn cô về quê “nuôi cá và trồng thêm rau”… Từ ngày anh đến, thế giới cứ để anh lo, còn cô chỉ việc rực rỡ như một đóa hướng dương tưới mát tâm hồn của người đàn ông 33 tuổi tưởng chừng quên mất khói lửa nhân gian… Nhân vật đáng để nhắc trong “Hôm nay vợ kiếm chuyện với anh chưa?” không hẳn là Giang Mộ Trì. Vì anh được xây dựng như bao tổng tài lạnh lùng cấm dục khác, tình cờ vớ được một cô vợ hờ và yêu lúc nào chẳng hay. Mình muốn nhắc nhiều hơn đến Kiều Dư An. Cô là tiểu thư con nhà giàu nhưng sống phóng khoáng, từ nhỏ đã là “thủ lĩnh” của đám trẻ con, chớm lớn thì bị tổn thương bởi cái thứ còn không đáng để gọi là “mối tình đầu”. Vì thế cô khép mình, chẳng biết tình yêu là gì. Nhưng cô trong sáng. Sự kiêu kỳ của cô phát xuất từ sự hào sảng của bản tính chứ không phải một sự kiêu căng hách dịch của con nhà giàu. Cô cũng không phải tiểu thư chân yếu tay mềm mọi thứ đều cần bảo bọc đỡ đần. Cô có thể khoác lên mình những chiếc áo dạ hội đắt tiền, quẩy ở bar đến sáng cùng đám bạn, nhưng cũng có thể cùng Giang Mộ Trì đi cấy lúa, đi mò cua, câu cá dĩ nhiên là đi kèm theo bao rắc rối làm trò cười cho cả gia đình. Đây thật sự không phải một bộ truyện quá xuất sắc. Cứ mạnh dạn bỏ qua nếu bạn cảm thấy bản thân khó tính và tìm kiếm sự logic hoặc sự thấu đáo trong lời văn, mạch ý. Nhưng từng phân đoạn lại toát lên vẻ chân thành và nhẹ nhàng, đặc biệt là sự vô ưu vô lo của An An làm người đọc có thể dễ dàng chấp nhận những chỗ viết chưa tới hoặc những nút thắt được tháo gỡ quá nhanh. Nói tóm lại, đây là một câu chuyện mang đậm sủng ngọt, dễ đọc về một nàng công chúa tình cờ lừa được hoàng tử về tay. Hoàng tử sau khi hết choáng váng vì bị lừa lại phát hiện ra mình… tình cờ nhặt được kho báu… Đọc truyện tại
Edit MinGiang Mộ Trì hoàn toàn không hiểu rõ tình huống, đương nhiên không cứu cô bậc thang Kiều Dư An bước hai lần, đi đến một nửa, Kiều Thừa Tu quay đầu liếc cô một chút, Kiều Dư An vội vàng chạy đuổi theo Kiều Thừa Tu, trễ một bước nữa chỉ sợ sẽ tiêu Mộ Trì nhíu mày nhìn xem bóng lưng của hai người, mang theo chút hứng thú, mẹ Kiều đại khái đã nhìn ra, giải thích nói "A Trì lại đây ngồi đi, An An từ nhỏ do Thừa Tu chăm sóc, khi còn bé dì và cha nó vô cùng bận bịu, Thừa Tu lớn hơn An An mấy tuổi, vẫn luôn là nó trông nom An An, cho nên An An vô cùng sợ anh trai nó, trong nhà cũng chỉ có anh trai nó có thể quản lý được con khỉ như vậy, về sau nếu An An không nghe lời, con cứ nói với Thừa Tu."Giang Mộ Trì gật gật đầu, lời tuy nói như thế, nhưng anh sẽ không coi là thật, xem ra mặc dù Kiều Thừa Tu quản cô em gái này rất nghiêm khắc, đồng thời khẳng định Kiều Thừa Tu vô cùng sủng ái em gái, nếu chỉ có nghiêm khắc mà không có sủng ái, Kiều Dư An chưa chắc sẽ nghe lời, hơn nữa em gái của mình, cũng chỉ có mình mới có thể dạy dỗ, người khác nếu là dám nói nửa điều không tốt, lập tức trở được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Thừa Tu bước vào thư phòng, Kiều Dư An cùng theo vào, đóng cửa, đứng một bên, lấy lòng cười "Anh, chị dâu gần đây khỏe không?""Ngồi." Kiều Thừa Tu đưa tay chỉ cái ghế của bàn đọc sách đối diện, cô không dám lề mề, lập tức đi qua ngồi xuống, nhu thuận như là học sinh tiểu học."Nói một chút đi, vì sao kết hôn?" Kiều Thừa Tu mặt lạnh nhìn cô một cái, gõ bàn nói."Anh, không phải mọi người nói em sớm kết hôn một chút sao? Mỗi ngày cha mẹ để bảo em đi xem mắt, bây giờ em kết hôn rồi sao mọi người còn chưa hài lòng?" Khuôn mặt Kiều Dư An nhăn nhó, bộ dáng như muốn nói mọi người thật đúng là khó hầu hạ mà."Cha mẹ là để em xem mắt, không phải bảo em kết hôn chớp nhoáng, huống chi anh nói muốn em kết hôn khi nào?" Kiều Thừa Tu cho tới bây giờ chưa từng bức ép cô."Không kết hôn anh nuôi em cả đời sao, lớn rồi thì phải kết hôn nha." Kiều Dư An nhanh chóng cúi đầu, như đang nhận lỗi."Bây giờ không phải là đang nuôi em sao? Em có thể tiêu bao nhiêu tiền, nuôi em cả một đời thì thế nào?" Kiều Thừa Tu nhíu chặt lông mày, từ nhỏ nuông chiều em gái, cứ như vậy tuỳ tiện bị người đàn ông khác lừa mất, Kiều Thừa Tu tức muốn nổ phổi."Hình như là vậy." Kiều Dư An nhớ tới thẻ mình dùng chính là của ông anh nhà mình cho, lập tức chân chó chạy đến bên cạnh Kiều Thừa Tu ngồi xuống ôm cánh tay của anh "Hì hì, anh, anh trai, anh tốt nhất, đừng nóng giận, em biết lần này hơi lỗ mãng một chút, nhưng mà anh nhìn Giang Mộ Trì cũng không tệ, Giang gia cùng nhà chúng ta cũng coi là môn đăng hộ đối, danh tiếng của em ở bên ngoài kém như vậy, lại không có người ngó ngàng, có thể kết hôn cùng Giang Mộ Trì anh nên vui nha."Kiều Dư An cũng không biết chuyện gì xảy ra, mà cái tiếng tăm của mình đã kém đến cực độ, khiến cô đã đến tuổi lập gia đình cũng không có người tới cửa, thật sự là mất mặt, không phải sao, lừa gạt được một Giang Mộ Trì cũng không kém nha, Giang Mộ Trì đẹp trai, giọng nói êm tai, năng lực xuất chúng, không kém một chút nào."Ai nói không có người muốn em, em gái của anh có thể xứng với người đàn ông tốt nhất trên thế giới, cho dù em không kết hôn, anh cũng có thể nuôi em cả một đời." Kiều Thừa Tu thở dài, sờ lên tóc của cô, An An hoàn toàn không giống với tính tình của những tiểu thư nhà giàu khác, thế nhưng không đến mức không thể chịu nổi, những người kia bất quá là ghen ghét đỏ ở gia đình như thế nào, liền phải gánh chịu trách nhiệm như thế đó, người giống như bọn họ, mặc kệ nam hay nữ, từ nhỏ đều bị cha mẹ yêu cầu đứng thứ nhất, yêu cầu phải tốt nhất, nhưng duy chỉ có Kiều Dư An, Kiều gia xưa nay không trách móc nặng nề, chỉ hi vọng cô bình an vui vẻ lớn lên, cho nên chỉ hưởng thụ tài nguyên, lại không cần gánh chịu áp lực, khiến những người kia nhìn ghen đỏ cả mắt."Cảm ơn anh trai, em biết anh đối với em là tốt nhất, nhưng em muốn kết hôn, em thật thật thích Giang Mộ Trì, anh ấy vô cùng đẹp trai nha." Kiều Dư An nằm trên đầu gối của Kiều Thừa Tu nũng nịu, anh trai chính là hổ giấy, mỗi lần đều rất hung dữ với cô, thế nhưng lần nào cũng không nỡ nói nặng lời, có anh trai như vậy, đời trước nhất định cô đã tích được rất nhiều đức."Em đó, chỉ biết nhìn mặt, mặt có thể ăn cơm sao? Nếu cậu ta là người xấu, khi dễ em thì làm sao bây giờ?" Kiều Thừa Tu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chọc chọc đầu của cô."Ai dám khi dễ em, em có anh trai, sẽ bảo vệ em, anh cũng đừng tức giận, Giang Mộ Trì khẳng định sẽ đối tốt với em." Kiều Dư An cảm thấy Giang Mộ Trì hẳn là một người tốt."Aiza, mình làm sao có một em gái như vậy."Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé."Đó là nhờ em may mắn, anh không tức giận?" Kiều Dư An ngẩng đầu, ánh mắt sáng tỏ nhìn Kiều Thừa Thừa Tu đưa tay vào làn tóc cô "Anh nào dám giận em, mặc dù hai đứa đã lĩnh chứng, nhưng cũng không thể bỏ bớt quá trình, em gái nhà chúng ta, nhất định phải tốt nhất.""Aiza, nhưng là em không muốn làm hôn lễ đâu, quá phiền phức." Kiều Dư An ủ rũ cúi đầu dựa vào anh trai."Cuộc đời chỉ một lần kết hôn, em không muốn tổ chức hôn lễ, em cũng không sợ người ngoài chê cười em sao?""Anh, anh nghĩ đi, em và Giang Mộ Trì kết hôn chớp nhoáng, ngộ nhỡ sau này không vượt qua nổi cuộc sống hôn nhân, nói không chừng sẽ ly hôn, nếu là làm hôn lễ, đây không phải là để tất cả mọi người biết em cưới lần hai, không làm hôn lễ, chuyện đó còn có thể giấu diếm."Kiều Dư An nói hươu nói vượn một trận, kỳ thật cô chính là cảm thấy không quen thuộc với Giang Mộ Trì, hôn lễ phải trao nhẫn, hôn môi, thề nguyền, ngẫm lại đều cảm thấy xấu hổ, vậy không có còn tốt Thừa Tu nghĩ nghĩ, cảm thấy cô nói cũng đúng "Vậy được rồi, theo ý em." Kiều Thừa Tu cũng sợ đến lúc đó An An bị ức hiếp, làm hôn lễ thế nhất định khiến dư luận xôn xao, nếu là hai người thật có thể lâu dài, về sau bổ sung hôn lễ cũng người nói chuyện còn tính là thư thái, lúc xuống lầu Kiều Dư An kéo cánh tay Kiều Thừa Tu, Giang Mộ Trì nhìn thoáng qua cúi đầu xuống, chỉ cảm thấy có chút nóng mắt, xem ra tình cảm của hai anh em là thật vô cùng tốt."Dạy dỗ xong rồi, vậy chuẩn bị ăn cơm." Mẹ Kiều cũng không quan tâm đã nói cái gì, mặc dù An An không nghe lời, nhưng Thừa Tu lại là đứa con vô cùng có chừng mực."Đây là lần đầu A Trì đến nhà ăn cơm, nhanh ngồi đi, An An quan tâm một chút, đừng chỉ cố ăn một mình." Mẹ Kiều để Giang Mộ Trì ngồi vào bên người An Dư An liếc mắt nhìn anh, nhỏ giọng lên án "Cũng không cứu em, không có lương tâm.""Tôi tin em có cách tự cứu mình." Giang Mộ Trì nhíu mày cười khẽ, trên mặt bình tĩnh nhận đồ ăn mẹ Kiều gắp cho."Hừ!" Kiều Dư An nhéo hông anh một cái, chồng kiểu gì, lừa đảo!Giang Mộ Trì hít nhẹ một hơi, con nhóc này ra tay vẫn rất nặng, có chút sức cơm xong, lại ngồi xuống, Kiều Dư An đưa ra yêu cầu khoan hãy tổ chức hôn lễ, lại giải thích một lần, đương nhiên lần này lý do lại khác, chỉ nói muốn làm giảm bớt, Kiều Thừa Tu không có phản đối, cha mẹ Kiều cũng không nói chuyện, đây chính là chấp nhận, Giang gia bên này cũng không có lời gì có thể nói, chỉ đồng ý coi như không làm hôn lễ cũng tuyệt đối sẽ không bạc đãi An này nói chuyện, hai bên đều hài lòng, nói rốt cuộc hai nhà kết thân trăm lợi không một hại, cha mẹ hai bên đều hài lòng, ngay từ đầu chẳng qua là cảm thấy quá mức vội tiễn người của Giang gia, Kiều Dư An nằm trên ghế sa lon, chuyện này cuối cùng cũng đi qua, dạy dỗ cũng dạy dỗ xong rồi, về sau cũng không cần lo lắng đề phòng, ai biết kết hôn tốn sức như thế, khiến cho tâm tình một ngày của cô lúc lên lúc xuống, nếu mà thêm mấy lần nữa không phải điên luôn rồi sao."An An, ngày mai mẹ và mẹ của A Trì đi coi ngày lành tháng tốt cho các con, không làm hôn lễ vậy cũng phải mời bạn bè thân thích ăn một bữa cơm." Cũng không thể lén lút gả nữ nhi."Phiền phức như vậy sao, trực tiếp ở chung là được mà." Mẹ già nói mời bạn bè người thân, đến lúc đó chỉ sợ mười bàn cũng không đủ, đúng, bạn của cha mẹ rất nhiều."Con có còn cần chút dè dặt của con gái nữa không hả?" Lửa giận trong lòng mẹ Kiều đột nhiên lại bị Kiều Dư An đốt lên, mấy bước đi qua cầm gối dựa đập cô hai Dư An lập tức tránh, chạy đi lên lầu "Mẹ mẹ mẹ, con sai rồi, con không dám."Kiều Thừa Tu vừa vào đã nhìn thấy tình trạng hỗn loạn này, tiếng kêu của Kiều Dư An như quỷ khóc sói gào, nhưng Kiều Thừa Tu lại cảm thấy an tâm, về sau em gái đến Giang gia, trong nhà lại yên tĩnh, trong lòng lại cảm thấy vắng sáng Kiều Dư An bị chuông điện thoại di động đánh thức, đôi mắt buồn ngủ không mở ra được, đêm qua mẹ già nói liên miên lải nhải một đêm, hận không thể truyền thụ tất cả kinh nghiệm cho cô, cô nghe mơ mơ màng màng, có một số việc hoàn toàn không hiểu, khả năng phải tự mình suy nghĩ mà mắt lại sờ điện thoại, nhìn cũng không có nhìn là ai “A lô.""Còn chưa dậy?" Giọng nói Giang Mộ Trì mang theo chút thở gấp, nhưng vẫn dễ nghe như cũ, chất giọng mê người."Ừm, có chuyện gì sao?" Kiều Dư An nhìn thoáng qua điện thoại, buổi sáng 710, ai mà dậy sớm như thế, cô có công việc cũng không cần dậy sớm như vậy đâu, huống chi bây giờ đang nghỉ phép."Nên rời giường ăn sáng, xế chiều hôm nay tôi đưa em đi xem phòng." Giang Mộ Trì buông khăn mặt xuống, kết thúc chạy bộ sáng sớm."Xem phòng gì, muốn dọn nhà?" Kiều Dư An trực tiếp không để ý câu ăn cơm trước đó, hơn bảy giờ, ăn sáng gì chứ."Ừm, buổi chiều lại nói tỉ mỉ với em, sớm rời giường một chút, tôi cúp trước."“Được được được, bái bai." Điện thoại một tràng, rồi quăng đi, Kiều Dư An xoay người ngủ tiếp, trong lúc mơ mơ màng màng nghĩ đến gần đây phải trân quý thời gian ngủ nướng một chút, nếu không sau này ngay cả đi ngủ đều có người ngày gần đây nhất nhiệt độ không khí tăng lên, hôm nay đột nhiên tăng đến ba mươi độ, nhiệt độ này khẳng định còn tăng, nóng muốn chết người, cái thời tiết này, Kiều Dư An đã mặc áo thun quần đùi vào Giang Mộ Trì tới đón người đã nhìn thấy Kiều Dư An mặc áo thun màu trắng, phía trên có hình hai lỗ tai thỏ, quần short jean, và giày sandal đế bằng, đeo túi xách cũng vô cùng đơn giản, toàn thân trên dưới đều không có một chút kiêu ngạo nào, khiến Giang Mộ Trì cảm thấy không giống với những cô gái nhà giàu mình từng gặp."Thời tiết quá nóng, anh muốn dẫn em đi đâu?" Trước đó cô chưa từng đến chỗ ở của Giang Mộ Trì, nhưng nhìn cư xá cũng biết là không tệ, hình như cũng không cần đến nỗi phải mua phòng mới."Đi xem phòng, buổi tối hôm qua mẹ tôi nói không thể bạc đãi em, muốn có phòng em hài lòng mới được." Giang Mộ Trì đưa tay thắt chặt dây an toàn cho cô."Cảm ơn." Kiều Dư An cười cười, quên chuyện dây an toàn "Em cảm thấy ở chỗ nào đều được, rộng rãi một chút, con người của em tương đối hoạt bát, chỗ nhỏ không thi triển được quyền cước, dù sao anh cũng có phòng ở, mua cái khác cũng quá lãng phí.""Không cần mua, em quên rằng tôi làm gì sao?" Giang Mộ Trì khởi động xe."À trời, quên rồi, nhà anh chuyên làm bất động sản, vậy được rồi, xem thử phòng ở mà anh chọn đẹp đến cỡ nào." Kiều Dư An nhún nhún vai, tự nhiên dựa vào, dù sao cũng không cần tốn tiền, vậy liền mua Mộ Trì lái xe đến bờ biển, bây giờ gió thật to, bờ biển này cũng thật nhiều người."Anh sẽ không mua nhà gần bờ biển chứ?" Kiều Dư An có chút hưng phấn, cô kỳ thật rất thích bờ biển, bên bờ biển cô còn có một phòng ở, thỉnh thoảng sẽ đến đây."Phòng này là mấy năm trước xây dựng để lại cho tôi một căn, tại Vịnh Repulse, tôi nghe anh trai em nói em thích bờ biển." Giang Mộ Trì càng lái càng ít người qua lại, đến bên này đã thuộc về địa phận của tư nhân, du khách rất ít, Kiều Dư An cũng chưa từng tới qua bên tiến vào, lái đến tận cùng bên trong nhất mới dừng Dư An xuống xe đảo mắt một vòng, bên này thế mà yên tĩnh lạ thường, không có du khách, xem ra người ở những biệt thự này cũng ít."Bên này." Giang Mộ Trì xuống xe đi ra ngoài, Kiều Dư An đuổi theo "Anh có một căn hay là có một tòa nhà? Bên này hình như đều là biệt thự.""Có ba tòa, vị trí địa lý cũng ổn.""Chậc chậc chậc, kẻ có tiền quá thoải mái."Giang Mộ Trì cười như không cười quay đầu nhìn cô một cái "Em không có tiền?""Bình thường thôi, không nhiều tiền bằng anh." Kiều Dư An khiêm tốn, cô chính là kiếm đống tiền lẻ, phần lớn là công ty chia hoa hồng, công ty dựa vào anh trai nhà mấy phút, Kiều Dư An mới nhìn rõ được dáng vẻ, ba căn biệt thự đan xen vào nhau tinh tế dựng đứng bên bờ biển, từ bên này nhìn sang đã có thể trông thấy bãi Dư An mắt như phát sáng "Đây là bãi cát tư nhân sao?""Ừm, đều là của em."
Edit MinTết Thanh Minh từ đập Vân Lĩnh trở về Kiều Dư An nằm trong nhà hai ngày, quá lâu không có vận động, coi như lúc ấy rất có sức lực, nhưng sau đó liền hoàn toàn không được, ngày thứ hai liền đau lưng chuột rút, nằm ì trong ngày qua đi chính là lúc hẹn với đám người Đinh Thành Hoành đi chụp hoa Đỗ Quyên dại, Đinh Thành Hoành và cô cũng là bạn cũ, cùng một câu lạc bộ, lần này còn có hai người khác, tổng cộng hai nam hai nữ, cùng nhau lái xe đi, Thành Hoành đã lên kế hoạch lộ trình xong, dựa theo kế hoạch tước 5h chiều có thể trở về, Giang Mộ Trì bình thường tan làm năm giờ rưỡi mới đến nhà, vậy cũng còn sáng lúc Kiều Dư An rời giường Giang Mộ Trì đã đến công ty, cô thay quần áo xong rồi ăn điểm tâm liền đi ra ngoài, nói với chị Triệu là đi ra ngoài chơi với bạn, giữa trưa không trở lại ăn đón xe đến câu lạc bộ, mấy người khác đều đến rồi, còn có một cậu con trai gọi là Tiểu A, nữ sinh gọi là Lưu Hi, đều là bạn bè tốt của câu lạc bộ, người vừa đủ liền xuất được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Thành Hoành phụ trách lái xe, Tiểu A ngồi ở ghế lái phụ nhìn đường, cô và Lưu Hi ở phía sau nói chuyện phiếm."Chị Kiều, rất lâu không có gặp chị, gần đây đang làm gì vậy?""Không làm gì cả, câu lạc bộ còn cần bao lâu mới có thể sửa chữa xong, chị ở trong nhà sắp buồn chán đến mốc meo rồi.""Còn nửa tháng nữa là xong, như vậy chúng ta lại có thể làm việc, cả ngày trong nhà thật sự vô cùng nhàm chán." Đinh Thành Hoành chen vào nói, thông qua kính chiếu hậu nhìn thoáng qua Kiều Dư An."Cũng đúng, Tiểu A, không phải cậu muốn kết hôn với bạn gái của cậu sao? Thế nào rồi, tại sao không mời chị uống rượu mừng?"“Chị Kiều, chuyện này chị không thể trách em, chia tay rồi, em đang khổ sở đây." Tiểu A cười khổ."Không sao không sao, sau này chị giới thiệu cho cậu một người." Yêu đương nha, chia tay là quá bình thường, kết hôn còn ly hôn mà."Vậy em nhớ rồi đấy, chị Kiều, chuyện chung thân đại sự sau này của em đều nhờ vào chị nha." Tiểu A là một nam sinh mặt tròn, có chút non nớt của con nít, đặc biệt đáng yêu, Kiều Dư An vẫn là rất ưa thích."Được, sau này nhất định chắc chắn giới thiệu cho cậu một người." Kiều Dư An vỗ ngực cam đoan, bạn bè mà cô quen biết trải khắp nơi, chỗ nào cũng quen, du lịch đều không cần tìm người dẫn đường."Chị Kiều cũng không có bạn trai đâu, vậy mà cậu còn chờ cô ấy giới thiệu." Đinh Thành Hoành cười cười."Chị Kiều xinh đẹp như vậy, không thiếu đàn ông theo đuổi.""Ha ha." Kiều Dư An cười cười, không có nhiều lời, bọn họ cũng không biết cô đã kết hôn rồi, về phần cô là con gái Kiều gia ở Vân Thành cũng không biết, tất cả mọi người tưởng rằng trùng tên trùng họ, cái tên này cũng rất phổ biến, trùng tên cũng rất bình Dư An không phải cố ý giấu diếm, chỉ là trước đây sau khi nói chuyện này với người khác, cuối cùng tình cảm sẽ thay đổi, trở nên có vẻ xấu hổ, thời gian lâu dài Kiều Dư An liền khó chịu, dứt khoát không nói nữa, bọn họ chỉ cho là Kiều Dư An là người bình thường có gia cảnh tốt một xe khoảng ba giờ, gần mười một giờ mới đến đích, nhưng mà còn phải đi lên núi, Kiều Dư An nghĩ thầm thời gian này cũng không biết có thể trở về trước 5 giờ không, nếu thực sự không thể quay về thì nói với Giang Mộ Trì một dừng lại, cầm đồ liền lên núi, mảnh rừng núi này tương đối nguyên thủy, không có vết tích nhân công khai thác, chỉ là cũng chỉ có chỗ như vậy mới có hoa Đỗ Quyên dại, bằng không sớm bị người ta đào về nhà trồng được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn núi hơn một giờ mới tìm được một cây nhỏ, ngại quá nhỏ, tiếp tục tìm, mặc dù mục đích là hoa Đỗ Quyên, nhưng cũng có phong cảnh khác, nên chụp không ít, mệt mỏi thì đúng là có chút, nhưng cũng đi sâu thêm một chút, bọn họ phát hiện một mảnh lớn, nguyên một mảnh rừng đều là hoa Đỗ Quyên dại, lúc này chính là thời đểm nở hoa, một biển hoa rộng lớn."Những hoa này giống như nhiều năm rồi, chúng ta tới không lỗ.""Đúng vậy, may là ở trong rừng sâu núi thẳm, bằng không sớm đã bị đào đi.""Chúng ta nhanh chụp đi, tôi thấy giống như trời muốn mưa." Kiều Dư An ngẩng đầu nhìn, bầu trời ở đây cũng không phải rất dễ nhìn thấy, đều bị rừng cây cao lớn che khuất, khoảng thời gian này vốn chính là tết Thanh Minh, mưa bắt đầu nhiều, nhưng mà đều là mưa nhỏ, mưa to vẫn tương đối ít, nhưng không quen chỗ này, không chắc có phải mưa nhỏ hay không."Vậy được, hôm nay mình tra dự báo thời tiết không có mưa, hẳn là sẽ không mưa." Đinh Thành Hoành nhìn trời một chút."Thời gian cũng không còn nhiều lắm, chúng ta còn phải ra ngoài." Kiều Dư An không biết chuyện gì xảy ra, trong lòng có chút luống cuống, luôn cảm thấy bất an, thật giống như là sắp có chuyện."Nói cũng đúng, vậy chúng ta mau mau."Thời tiết mùa này, thay đổi bất thường, bọn họ mới quay chụp xong chuẩn bị đi, trời lập tức liền tối xuống, từng giọt mưa to trút xuống, mấy người cũng chỉ có Kiều Dư An mang theo một cây dù, nhưng những thiết bị này lại không thể dính mưa, đành phải để Đinh Thành Hoành đeo thiết bị và che dù."An An cũng tới tránh mưa đi?" Đinh Thành Hoành nghĩ nghĩ liền kéo Kiều Dư An."Để Lưu Hi che đi, thân thể của mình tốt, không có việc gì." Lưu Hi tương đối gầy yếu, thường xuyên bệnh, sức khỏe của Kiều Dư An tốt hơn cô thể thuyết phục Kiều Dư An, nên Đinh Thành Hoành cùng Lưu Hi bung dù che thiết bị, Tiểu A cùng Kiều Dư An dầm mưa, dựa theo đường cũ trở càng ngày càng tối, đường khó đi, mưa cũng lớn, Kiều Dư An lấy điện thoại di động ra muốn xem bản đồ một chút, kết quả phát hiện điện thoại không có tín người còn lại xem xét, cũng đều không có tín hiệu như nhau, lần này liền luống cuống, nơi hoang vu vắng vẻ, lại thời tiết này, mưa rào tầm tã, mắt thấy trời sắp tối rồi, lỡ như lạc đường, vậy coi như nguy to rồi."Mọi người còn nhớ rõ đường không? Theo đường cũ trở về sẽ không có chuyện gì." Kiều Dư An là an ủi bọn họ, cũng là tự an ủi mình, giờ phút này trong lòng có chút hối hận, không nên tự mình đi đến chỗ như vậy, lỡ như xảy ra chuyện gì, cha mẹ nên làm sao bây giờ, Giang Mộ Trì có buồn chút nào không, bản thân cô nghe dạy bảo chưa đủ nhiều hay sao, lại dám gan to bằng trời, hơn nữa còn không báo với bất kỳ vẫn chưa thích nghi được rằng mình đã kết hôn, lúc đi cũng không có nói với Giang Mộ Trì, Giang Mộ Trì có đi tìm cô không."Đi thôi, chúng ta đi chậm, mọi người cẩn thận một chút, đừng ngã." Đinh Thành Hoành và Lưu Hi đi ở phía tay có bản đồ bằng giấy, chỉ là trời mưa không tiện nhìn, sắc trời tối xuống, cũng không dễ phân biệt, điện thoại vừa không có tín hiệu, mỗi một bước đặt chân của Kiều Dư An đều rất ổn, sợ mình sẽ té một hồi, bọn họ thật đúng là lạc đường, nhìn cũng không thấy đường, đành phải đánh cược một lần chọn một con đường có chút dấu vết, xem ra có người đi qua, còn có một chút vết tích, dọc theo con đường này đi xuống, bọn cô không tìm thấy đường quen thuộc, nhưng mà lại trông thấy một căn nhà cũ."Chúng ta đi qua nhìn một chút, hẳn là nhà bị bỏ, qua đó tránh mưa.""Được."Kiều Dư An đã toàn thân ướt đẫm, mưa quá lớn, không mở mắt từ từ, mới phát hiện không phải bị vứt bỏ, trong vườn còn rau quả do người trồng, có một ông cụ trong nhà ra, trông thấy mấy người bọn cô còn tưởng rằng là người xấu, bọn cô phải giải thích một phen mới khiến cho ông cụ tin tưởng, để bọn cô đi vào tránh Dư An vắt nước trên quần áo, nhìn mưa rào tầm tã ngoài phòng, phòng này có một cái đồng hồ cũ nát, nhưng mà cũng còn hoat động, phía trên đã chỉ năm giờ, nhìn thoáng qua điện thoại, vẫn không có tín hiệu, cắn chặt răng, không biết Giang Mộ Trì lúc này có phát hiện cô còn chưa về không.***Trong văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Giang thị, Giang Mộ Trì nhìn mưa to ngoài trời, nghĩ muốn về trễ một chút, cầm điện thoại gọi cho Kiều Dư An "Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại. . ."Giang Mộ Trì nhíu mày, giờ này, trong nhà cũng không phải lúc không có ai, anh lại gọi một lần nữa, vẫn là như vậy, đành phải gọi cho chị Triệu, chị Triệu ngược lại là nhận điện thoại rất nhanh."Chị Triệu, phu nhân còn đang nghỉ trưa sao?" Hai ngày này Kiều Dư An ngủ dậy trễ."Tiên sinh, phu nhân không ở nhà." Chị Triệu nghi hoặc "Buổi sáng phu nhân liền ra ngoài, nói là đi ra ngoài chơi với bạn, đến bây giờ cũng chưa trở về nữa.""Gọi điện cho phu nhân không được, cô ấy có nói đi đâu không?""Phu nhân không có nói, chỉ nói trước năm giờ sẽ trở về, nhưng bây giờ đã 5h10', nhưng mà bây giờ trời mưa, cũng có thể là muộn một chút.""Nếu như phu nhân về, mau chóng nói cho tôi." Giang Mộ Trì cúp điện thoại, mưa bên ngoài lớn như thế, có thể đi nơi nào, đến điện thoại cũng không nghe, trong lòng Giang Mộ Trì có chút dự cảm không số nội bộ gọi Thiệu Tiêu Tiến đến; "Cậu đi giúp tôi hỏi thăm phương thức liên lạc với mấy người bạn của phu nhân một chút.""Vâng." Hiệu suất làm việc của Thiệu Tiêu rất nhanh, mấy người bạn của Kiều Dư An đều là những nhà có tiếng ở Vân Thành, muốn tìm phương thức liên lạc cũng khá khi tìm được, Giang Mộ Trì gọi điện thoại cho bọn họ, kết quả không ai biết, đều nói không có liên lạc, mấy người bạn gọi điện thoại cho cô ấy cũng nói không gọi được, lông mày của Giang Mộ Trì nhíu chặt, Kiều Dư An rốt cuộc là đi Mộ Trì không còn tâm trạng làm việc, một phần công việc cuối cùng đều chất đống trên mặt bàn, Thiệu Tiêu cũng vội vàng đi vào, lúc đầu đều muốn tan làm, kết quả Kiều Dư An không thấy, nhìn dáng vẻ Giang tổng nóng nảy, Thiệu Tiêu chỉ có thể hết sức tìm ra chút thời gian, Thiệu Tiêu nghe được một chút tin tức "Giang tổng, phu nhân làm việc ở một câu lạc bộ chụp ảnh, gần đây câu lạc bộ này đang sửa chữa cải tạo, nên không hoạt động, nhưng tôi nghe nói phu nhân cùng mấy thành viên của câu lạc bộ đi trên núi tìm hoa Đỗ Quyên dại.""Núi nào? Mấy người?""Hết thảy bốn người, về phần ngọn núi nào cũng không biết, bọn họ không có trò chuyện trong group chat chung, có thể là bàn trong group chat riêng.""Tìm bộ phận kỹ thuật, phá giải mật mã tài khoản của cô, tìm nhật ký nói chuyện." Tay Giang Mộ Trì khoác lên trên mặt bàn, lông mày vẫn không có buông lỏng, đã hơn sáu giờ, trời lại mưa, trời tối sớm, một hồi nữa hoàn toàn nhìn không thấy."Vâng, tôi làm ngay." Thiệu Tiêu cũng không nghĩ tới, bộ phận kỹ thuật của công ty thế mà dùng để làm chuyện trộm nick chat như mấy phút sau, Thiệu Tiêu trở về "Giang tổng, núi Vọng Lạc, lái xe đi nhanh nhất cũng cần hai giờ rưỡi, hơn nữa ngọn núi này chưa từng được khai thác, nằm ở nơi giao nhau giữa Vân Thành và Nguyên Thành, rất là hoang vu, cũng rất rộng.""Cậu đi chuẩn bị xe, mang thêm mấy người, lập tức đi tới."Chỗ xa như vậy, Giang Mộ Trì cũng chưa hẳn có nắm chắc, suy tư một hồi, cầm điện thoại lên, bấm số của Kiều Thừa Tu "Anh hai, An An mất tích."Tác giả có lời muốn nóiBộ phận kỹ thuật Tôi cảm thấy, mình bị xúc mình đi đến vùng núi hoang vu chưa khai thác rất nguy hiểm, mọi người phải chú ý, đi đến chỗ xa lạ, đi ra ngoài nhất định phải nói trước với người nhà bạn bè, chớ học An An, An An đây là ví dụ.==========Min Ha lô các bạn độc giả, mình là Min. Mình edit chuyện này hy vọng các cậu thích, mong các cậu ủng hộ mình để mình nhanh lấp hố nhé. *Bắn tim*。 À mà nhớ là mở chữ cỡ to xíu đọc cho khỏi nhức mắt truyện dài lắm. Chương sau mình sẽ mần cái pass nhỏ nhỏ để chống trộm nha.
Tên truyện Hôm nay vợ tìm ra lỗi của anh chưa? Tên convert Hôm nay lão bà tìm tra sao? Tác giả Điềm Nhu Nguồn Tấn Giang & Wikidich Số chương 46 chương chính văn + 11 chương ngoại truyện Tags Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Cưới trước yêu sau, Hài hước, Hiện đại Bìa LMM ❤❤ Edit & Beta Ái Ái Ngày mở hố 2/3/2021 Ngày lấp hố 17/10/2021 GIỚI THIỆU🐎🐎 1. Giang Mộ Trì là tấm gương điển hình của thế hệ trẻ Vân Thành, biết giữ mình, sống thanh liêm, còn sở hữu một khuôn mặt tuấn tú khó ai bì kịp. Vân Thành đều truyền tai nhau rằng Kiều Dư An có sắc đẹp chim sa cá lặn, nhưng lại là một cô gái ăn chơi trác táng nổi danh, ăn nhậu chơi bời không gì không biết. Bởi vì một người quá ưu tú, một người “quá xuất chúng”, xét thấy hai người đã tới tuổi cưới vợ gả chồng mà vẫn không có ai hỏi thăm, ba mẹ hai nhà quyết định hùa lại tác hợp để hai người “gây tai họa” cho nhau! 2. Sau khi kết hôn, nghĩa vụ nên thực hiện đều thực hiện, nên ân ái thì ân ái, có thể nói đây là cặp vợ chồng mẫu mực điển hình trong mắt người lớn, là cặp đôi mà trời cao tác hợp. Sau lưng, Kiều Dư An vắt hết óc bới lông tìm vết, tìm mọi cách để xé bỏ lớp ngụy trang của Giang Mộ Trì, muốn làm lộ cái đuôi cáo của anh ra trước mặt mọi người. Nhưng cho dù cô có lật tung cả cái nhà lên thì cũng không tìm được một chút nhược điểm nào của Giang Mộ Trì, đã thế người thân bạn bè còn ân cần dạy bảo cô. Bà ngoại “An An à, A Trì là một đứa trẻ tốt, con phải quý trọng nó đấy nhé… ” Ba Kiều “An An, con đừng có làm nhà cửa ầm ĩ mãi nữa, học tập A Trì kia kìa. ” Mẹ Kiều “Đứa con rể A Trì này cho dù có đốt đèn lồng tìm cũng khó nữa đấy, thế mà lại để cho An An tìm được. “ Kiều Dư An “? ? ? ” Con là hàng tặng kèm khi ba mẹ nạp tiền điện thoại phải không*?! *Một câu nói đùa giữa ba mẹ và những đứa trẻ, ý nói đứa trẻ không phải là con ruột của ba mẹ mình, kiểu như con được nhặt từ thùng rác í 3. “Em xuất hiện ngoài kế hoạch của anh, đồng thời cũng nằm trong kế hoạch của anh. ” —— Giang Mộ Trì // Hệ cấm dục cuồng cưng chiều vợ X Tiểu yêu tinh làm trời làm đất//Truyện này còn có tên《 Hôm nay lại là một ngày cố gắng bới móc》《 Hôm nay tôi muốn vạch trần bộ mặt thật của chồng tôi》《 Cô vợ nhỏ ăn chơi trác táng của tổng giám đốc bá đạo》 Điềm Nhu nhắc nhở①1V1 SC HE② Tác phẩm của Điềm Nhu thì tất nhiên đều là truyện ngọt, chỉ ngọt không ngược, thích hợp cho người muốn sâu răng. ③ Truyện này cưới trước yêu Tiếp nhận những ý kiến có ý tốt, từ chối những ý kiến mang tính công kích. 🦚Chương 01🦚 🦚Chương 02🦚 🦚Chương 03 🦚 🦚Chương 04🦚 🦚Chương 05🦚 🦚Chương 06🦚 🦚Chương 07🦚 🦚Chương 08🦚 🦚Chương 09🦚 🦚Chương 10🦚 🦚Chương 11🦚 🦚Chương 12🦚 🦚Chương 13🦚 🦚Chương 14🦚 🦚Chương 15🦚 🦚Chương 16🦚 🦚Chương 17🦚 🦚Chương 18🦚 🦚Chương 19🦚 🦚Chương 20🦚 🦚Chương 21🦚 🦚Chương 22🦚 🦚Chương 23🦚 🦚Chương 24🦚 🦚Chương 25🦚 🦚Chương 26🦚 🦚Chương 27🦚 🦚Chương 28🦚 🦚Chương 29🦚 🦚Chương 30🦚 🦚Chương 31🦚 🦚Chương 32🦚 🦚Chương 33🦚 🦚Chương 34🦚 🦚Chương 35🦚 🦚Chương 36🦚 🦚Chương 37🦚 🦚Chương 38🦚 🦚Chương 39🦚 🦚Chương 40🦚 🦚Chương 41🦚 🦚Chương 42🦚 🦚Chương 43🦚 🦚Chương 44🦚 🦚Chương 45🦚 🦚Chương 46🦚 🐳🐳🐳HOÀN CHÍNH VĂN 🐳🐳🐳 🐥🐥🐥 NGOẠI TRUYỆN 🐥🐥🐥 🦚Chương 47🦚 🦚Chương 48🦚 🦚Chương 49🦚 🦚Chương 50🦚 🦚Chương 51🦚 🦚Chương 52🦚 🦚Chương 53🦚 🦚Chương 54🦚 🦚Chương 55🦚 🦚Chương 56🦚 🦚Chương 57🦚 🌾🌾🌾 HOÀN TOÀN VĂN 🌾🌾🌾 ❌❌❌TRUYỆN ĐƯỢC EDIT PHI LỢI NHUẬN VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG CHUYỂN VER HAY COPY TRUYỆN SANG NƠI KHÁC. XIN CẢM ƠN. TRUYỆN ĐƯỢC EDIT CHÍNH CHỦ VÀ ĐĂNG TẠI và wattpad 3003thuong
Thể loại Ngôn tình, Hiện Đại, Cưới trước yêu sau, Ngọt sủng, trạng 46 chương + 11NT Đã edit đến chương 05.Edit & Beta Ái tắt một câu Đừng vội nha, vẫn đang tìm!Truyện này nghe nói còn có tên là《 hôm nay lại là một ngày nỗ lực tìm lỗi 》《 hôm nay ta liền phải vạch trần gương mặt thật của lão công ta》《 bá tổng ăn chơi trác táng tiểu kiều thê 》Văn án Vân Thành, mọi người đều thầm công nhận Giang Mộ Trì là một tấm gương tốt cho thế hệ trẻ, vừa đẹp trai lại biết giữ mình, không trêu hoa ghẹo nguyệt, cuộc sống đơn giản không trụy lạcCũng tại Vân Thành, người người đều thầm nói rằng mỹ nữ Kiều Dư An đẹp đến cỡ nào, thế nhưng lại là một cô gái không gì không dám, ăn chơi trác táng có vì một người quá ưu tú, một người “quá xuất chúng”, xét thấy hai người đã tới tuổi cưới vợ gả chồng mà vẫn không có ai hỏi thăm, ba mẹ hai nhà quyết định hùa lại tác hợp để hai người “gây tai họa” cho nhau!2. Sau khi kết hôn, nghĩa vụ nên thực hiện đều thực hiện, nên ân ái thì ân ái, có thể nói đây là cặp vợ chồng mẫu mực điển hình trong mắt người lớn, là cặp đôi mà trời cao tác lưng, Kiều Dư An vắt hết óc bới lông tìm vết, tìm mọi cách để xé bỏ lớp ngụy trang của Giang Mộ Trì, muốn làm lộ cái đuôi cáo của anh ra trước mặt mọi cho dù cô có lật tung cả cái nhà lên thì cũng không tìm được một chút nhược điểm nào của Giang Mộ Trì, đã thế người thân bạn bè còn ân cần dạy bảo ngoại “An An à, A Trì là một đứa trẻ tốt, con phải quý trọng nó đấy nhé… ”Ba Kiều “An An, con đừng có làm nhà cửa ầm ĩ mãi nữa, học tập A Trì kia kìa. ”Mẹ Kiều “Đứa con rể A Trì này cho dù có đốt đèn lồng tìm cũng khó nữa đấy, thế mà lại để cho An An tìm được. “Kiều Dư An “??? ” Con là hàng tặng kèm khi ba mẹ nạp tiền điện thoại phải không*?!*Một câu nói đùa giữa ba mẹ và những đứa trẻ, ý nói đứa trẻ không phải là con ruột của ba mẹ mình, kiểu như con được nhặt từ thùng rác í3. “Em xuất hiện ngoài kế hoạch của anh, đồng thời cũng nằm trong kế hoạch của anh. ”—— Giang Mộ Trì// Hệ cấm dục cuồng cưng chiều vợ X Tiểu yêu tinh làm trời làm đất//Truyện này còn có tên《 Hôm nay lại là một ngày cố gắng bới móc》《 Hôm nay tôi muốn vạch trần bộ mặt thật của chồng tôi》《 Cô vợ nhỏ ăn chơi trác táng của tổng giám đốc bá đạo》Điềm Nhu nhắc nhở①1V1 SC HE② Tác phẩm của Điềm Nhu thì tất nhiên đều là truyện ngọt, chỉ ngọt không ngược, thích hợp cho người muốn sâu Truyện này cưới trước yêu Tiếp nhận những ý kiến có ý tốt, từ chối những ý kiến mang tính công kích.
Edit MinGiang Mộ Trì bình tĩnh liếc nhìn cô, không nói lời nào, nhìn đến nỗi khiến Kiều Dư An run rẩy, mặc dù Giang Mộ Trì đẹp trai, nhưng bị nhìn chằm chằm như thế cũng chịu không nổi."Anh anh, anh đừng nhìn tôi như vậy." Kiều Dư An cúi đầu xuống, từ trước đến nay một người không sợ trời không sợ đất như cô giờ phút này lại có chút chột nói vừa nãy là cô đã nghĩ cả một buổi sáng, to gan vô cùng, hai người chỉ mới gặp mặt lần thứ hai, người bình thường cũng sẽ không đồng mà không sao, cô chỉ là nghĩ đến sau này ngày nào cũng phải đi xem mắt liền khó chịu, Giang Mộ Trì đẹp như vậy, sau này cũng chỉ sợ khó gặp được người đàn ông thứ hai nào đẹp hơn, là một nhan khống*, nhất định phải thử một được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.*Nhan khống颜控 hiểu đơn giản chính là những người cuồng sắc đàn ông nhắm mắt lại, ánh mắt thâm thúy, hầu kết nhấp nhô lên xuống, giọng nói có chút không rõ "Nghiêm túc?""Đúng vậy, rất nghiêm túc, anh chịu không?" Kiều Dư An ngẩng đầu cười, nếu đã nói ra khỏi miệng, thì còn sợ gì, không bằng to gan một chút, nhìn thẳng vào suy nghĩ trong lòng, nếu như về sau mỗi ngày tỉnh lại đều có thể trông thấy gương mặt này, dường như cũng không tệ lắm Mộ Trì nhếch miệng, liếc qua nụ cười của cô, rực rỡ đến thấm vào ruột gan, cúi đầu cười khẽ một tiếng, dường như là sự vui vẻ tràn ngập đầy khoang ngực, đáp "Được.""Thật? Anh đồng ý?" Khóe miệng Kiều Dư An đều muốn kéo đến cả mang tai, cô còn tưởng rằng Giang Mộ Trì đang tự hỏi làm sao để từ chối cô."Ừm, tôi về nhà thay quần áo, em trở về cầm theo sổ hộ khẩu." Giang Mộ Trì đưa tay thân mật vuốt vuốt mái tóc dài của Kiều Dư An, cô gái này, sự to gan và xinh đẹp khiến anh cự tuyệt không được."Không cần, sổ hộ khẩu của em ở trên xe, em đưa anh về nhà." Mấy ngày trước cô đi làm lại thẻ căn cước, sổ hộ khẩu còn để trên xe, lần này vừa Mộ Trì không có từ chối, về nhà tắm rửa đổi bộ âu phục, mang theo đồ đi ra ngoài, lúc ra cửa lên tiếng nói với trợ lý, chút nữa khẳng định sẽ đến trễ, còn có một hội nghị, lùi lại họp Dư An buồn bực ngán ngẩm ngồi chờ trên xe, Giang Mộ Trì mời đi vào nhưng cô từ chối, ngồi yên ổn trên xe ngẩn người, nghĩ đến lời nói vừa rồi của mình, cảm thấy vừa to gan rồi lại cảm thấy không có gì, dù sao sớm muộn cũng phải kết hôn, kết hôn với người đàn ông đẹp trai như vậy, gia thế lại môn đăng hộ đối, tính ra cũng không lỗ Mộ Trì bước ra, Kiều Dư An ngẩng đầu nhìn dáng vẻ mặc âu phục mang giày da của anh, có cảm giác không giống như hôm qua gặp mặt, hôm nay dường như không có cảm giác cách xa ngàn dặm, trên khuôn mặt lạnh như băng ngẫu nhiên cũng nhìn có thể thấy được nụ cười, mà cười lên càng chết người hơn, Kiều Dư An cảm giác lồng ngực mình đập thình thịch, sống nhiều năm như vậy, thế mà bị một tên đàn ông xa lạ hấp dẫn?"Đi thôi, bây giờ đi qua cũng vừa đúng lúc cục dân chính vào giờ làm việc." Giang Mộ Trì không nói Dư An lái xe rời đi "Cái đó, anh có cần nói với chú và dì trước một tiếng không?"Kết hôn chớp nhoáng như vậy không biết có bị mắng hay không, dù sao Kiều Dư An bên này cũng ổn, bộ dáng cha mẹ khen Giang Mộ Trì không dứt miệng, chỉ sợ nếu kết hôn cùng Giang Mộ Trì, hai ông bà già sẽ cảm thấy cô gặp may mắn."Không cần, cha mẹ tôi rất thích em, đi thôi." Giang Mộ Trì nghĩ đến dáng vè mẹ già nhà mình, tận tình khuyên bảo anh chủ động một chút, đối với cô gái nhỏ tốt một chút, hài lòng không thể nào hài lòng hơn nữa, mà ý của cha già nhà anh là có cô gái nào coi trọng anh cũng đã là không tệ rồi, còn cầu cái gì Dư An nhịn không được cong khóe miệng cười, cô đã nói mà, làm sao lại có người ghét bỏ cô, cũng chỉ là có cha mẹ mình ngoài miệng ghét bỏ cô ghê được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn đường không nói chuyện, lái xe đến cục dân chính, cục dân chính mới mở cửa, không có mấy cửa chính, Kiều Dư An do dự một chút, muốn mở miệng hỏi Giang Mộ Trì cái gì đó, thấy Giang Mộ Trì cũng không nói gì, lôi kéo tay của cô bước vào, Kiều Dư An cúi đầu nhìn bàn tay của mình bị anh nắm lấy, tay của anh thật ấm áp, mười ngón thon dài có lực, để cho người ta cảm thấy an một quá trình, Kiều Dư An có chút choáng, không biết nên làm gì, chỉ hiểu được rằng đi theo Giang Mộ Trì, động tác của Giang Mộ Trì nhanh chóng mà lại có trật tự, rất nhanh liền đến khâu ký người ngồi điền biểu mẫu, ngồi bên cạnh là một nhân viên công tác chỉ đạo, Giang Mộ Trì vùi đầu điền đơn, lúc ký tên Kiều Dư An lại do dự, đây chính là kết hôn chớp nhoáng, không phải việc nhỏ...Nhân viên công tác dường như nhìn ra Kiều Dư An do dự, mở miệng hỏi "Cô gái, cô tự nguyện kết hôn sao? Lĩnh chứng nhận kết hôn là một chuyện quan trọng, xin cô cân nhắc kỹ."Kiều Dư An nhìn Giang Mộ Trì một chút, Giang Mộ Trì tiêu sái lưu loát ký xong tên của mình vào chỗ trống cuối trang, không mang theo do dự, nên cô cười cười "Đúng vậy, tôi tự nguyện." Sau đó viết xuống tên của từ cục dân chính đi ra, trên tay Kiều Dư An cầm lấy hai quyển sổ đỏ, duỗi lưng một cái cảm thán một phen "Aiii, từ hôm nay trở đi, mình chính là phụ nữ đã lập gia đình.""Giang phu nhân, xin chỉ giáo." Giang Mộ Trì cảm thấy tâm trạng của mình khá là vi diệu, nhưng mà cảm giác kết hôn dường như cũng không có tệ như tưởng tượng."Giang tiên sinh, xin thông cảm nhiều hơn." Hai tay Kiều Dư An ôm quyền làm lễ, đột nhiên tràn đầy hi vọng đối với tương lai, Giang Mộ Trì chững chạc đàng hoàng thế mà cũng muốn kết hôn chớp nhoáng, xem ra cũng không phải khó sống chung như bề ngoài anh hay thể Mộ Trì đưa tay nhìn thoáng qua đồng hồ, thời gian không chênh lệch nhiều lắm "Tôi đến công ty, tối nay tôi đưa cha mẹ đến nhà em.""Được rồi, vậy em đưa anh đến công ty.""Được."Kiều Dư An đưa người đến dưới công ty, Giang Mộ Trì đứng ở cửa chính nhìn chiếc Ferrari màu đỏ chói mắt rời đi, đột nhiên cười, không đầy một hai tiếng đồng hồ liền quyết định chuyện lớn như vậy, cũng không biết một người chưa từng phản nghịch như anh làm sao lại làm ra chuyện phản nghịch như là chuyện kết hôn chớp nhoáng đời của Giang Mộ Trì anh, từ trước đến nay việc gì cũng đã lên kế hoạch, học tập, sinh hoạt, công việc đều theo từng bước từng bước, duy chỉ không có kế hoạch gì trong việc tìm một nửa còn lại của đời mình, cho nên anh vẫn không hề để ý đến chuyện muốn kết không ngờ rằng, hôn nhân lại dùng phương thức phản nghịch này để đạt được, chuyện này nói ra chỉ sợ không có mấy người tin vào thang máy tổng giám đốc đi thẳng tới tầng cao nhất, Thiệu Tiêu đã chờ ở đó "Giang tổng." Thiệu Tiêu nhạy cảm phát hiện rằng hôm nay Giang tổng có chút không giống, ôn nhu hơn so với thường ngày, cũng không biết có phải mình nhìn lầm hay không."Ừm, sớm hoàn thành công việc trong hôm nay đi, 4 giờ chiều hôm nay tôi sẽ tan tầm."Thiệu Tiêu sửng sốt một chút lập tức đáp "Được, công việc hôm nay của sếp không nhiều, trước 4 giờ có thể hoàn thành."Giang tổng – một người cuồng công việc - hôm nay đến trễ, lại muốn về sớm, hôm nay rốt cuộc là ngày đặc biệt gì?Thiệu Tiêu trăm mối vẫn không có cách giải, theo Giang Mộ Trì bốn năm, từ trước tới nay chưa từng thấy Giang Mộ Trì đến trễ về sớm, mỗi lần đều là đến từ rất sớm, rời khỏi công ty khi trời đã khuya, đây là đổi tính rồi?"Đúng rồi Giang tổng, cô Chúc Y đang đợi anh ở phòng khách, cô ấy nói muốn gặp anh, đã tới ba lần, trước đó tôi đều từ chối, lần này cô ấy nói không nhìn thấy anh sẽ không rời đi, đã đợi một giờ, còn đang ở phòng khách."Từ trước đến nay Thiệu Tiêu chưa từng chiêu đãi một cô gái nào khác ngoài khách hàng nữ, Chúc Y vẫn là người đầu tiên, thái độ của Giang tổng đối với Chúc Y, Thiệu Tiêu cũng không rõ ràng lắm, cũng không dám quá mức làm mạnh tay, chỉ chờ Giang Mộ Trì làm chủ."Chúc Y?" Mi tâm Giang Mộ Trì nhíu chặt, dường như đang cố gắng nhớ lại người có tên này."Chính là nữ minh tinh lần trước anh đã từng xã giao." Thiệu Tiêu nhắc nhở."Không gặp." Giang Mộ Trì lời ít ý nhiều, anh không lãng phí thời gian vào chuyện như vậy."Vâng, còn có gần đây công ty của cô Chúc Y dựa vào chuyện của anh với cô ấy để lăng xê, anh thấy chuyện này nên xử lý như thế nào?"Hai tay Giang Mộ Trì đút túi, nhìn thoáng qua bầu trời ngoài cửa sổ "Cậu đi nói với cô ta, hoan nghênh tới tham gia hôn lễ của tôi, thiệp mời ít ngày nữa sẽ đưa đến." Dứt lời, trực tiếp tiến vào văn lại Thiệu Tiêu Phong mơ màng, Giang tổng nói cái gì, hôn lễ? Cái gì hôn lễ? Hôn lễ với ai? Hôn lễ khi nào? Giờ phút này trong lòng của Thiệu Tiêu có thể xuất bản một cuốn sách Mười vạn câu hỏi vì từ, trong lòng tự nhiên hiện lên một suy nghĩ vô cùng đáng sợ, cho nên nói Giang tổng đến trễ về sớm đều là bởi vì muốn kết hôn, trời ạ, yêu đương quả nhiên khiến người sa đọa, ngay cả Giang tổng cũng không thể ngoại lệ.——Sau khi Kiều Dư An về đến nhà có chút bất an, làm xong chuyện này mới phát hiện hối hận, nhưng chuyện đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn không có cách nào hối hận, cũng không thể lại lập tức đi ly may cha Kiều mẹ Kiều đều không ở nhà, Kiều Dư An thuận lợi về đến phòng, như trút được gánh nặng nhào lên trên giường, nằm vài giây đồng hồ lại rất nhanh bật dậy, chụp giấy hôn thú vừa rồi gửi đến nhóm chị Tự Cẩm là người đầu tiên xuất hiện "Chị Kiều, hôm nay không phải ngày Cá tháng Tư, có thể đừng dọa người hay không?"Dương Khinh Tuyền "Cậu 22 tuổi mình đã bị dọa rồi, làm sao cậu lại còn dùng cách vụng về như vậy đi dọa mọi người?"Cao Bái Thanh "Vừa xem xong, mình còn bị giật bắn lên đây, nhìn lại là chị Kiều nhà chúng ta, nhẹ nhàng thở ra, lại gạt người chứ gì."Kiều Dư An cười đắc ý, mở một trang trong cuốn sổ đỏ đó chụp rồi gửi đi, phía trên có tên và ảnh đó ném điện thoại đi làm việc, sau khi oanh tạc liền bỏ chạy, ngay cả giải thích đều không có, hù chết các cô Kiều Dư An xuống lầu gọt quả táo trở lại, điện thoại đều bị gọi đến muốn cháy luôn, 10 cuộc gọi nhỡ điện thoại, 10 cuộc gọi nhỡ Wechat, mấy trăm tin nhắn…Kiều Dư An cắn miếng táo gửi tin nhắn "Làm gì, mình còn chưa có chết đâu, dã man, điện thoại đều bị các cậu gọi muốn cháy luôn rồi."Cao Bái Thanh "Thẳng thắng được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị "Lâm Tự Cẩm "Thẳng thắng được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị."Dương Khinh Tuyền "Thẳng thắng được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị."Kiều Dư An "..."Đùa một hồi liền không lộn xộn nữa, Kiều Dư An giải thích cho các cô, tin tức này các cô ấy tiêu hóa nửa ngày mới tin tưởng là thật, trong lúc đó Kiều Dư An đắc ý vô cùng, đêm qua mấy người có bao nhiêu ghét bỏ, hiện nay mặt bị vả liền có bấy nhiêu mà, người nha, vẫn là không thể quá đắc ý, nếu không sẽ có báo phải sao, Kiều Dư An mới cắn một nửa quả táo, cửa phòng ngủ liền bị người ta mạnh mẽ đẩy ra "Kiều Dư An!""Làm sao vậy, làm sao vậy?" Kiều Dư An bị hù lộn nhào từ trên giường xuống, không cẩn thận, cuốn sổ đỏ cũng rơi tuột xuống, rớt trên sàn nhà, trước mặt mẹ lúc rơi xuống, còn có quả táo bị Kiều Dư An cắn một cái, quả táo thì càng thêm linh tính, lộc cộc lộc cộc lăn đến bàn chân mẹ Kiều, giờ phút này Kiều Dư An không biết là nên đi đoạt lại quả táo, hay là lấy quyển sổ giấu đi, nhưng mà hiển nhiên, mẹ Kiều cũng không có cho cô cơ hội phản ứng, một cước bước qua quả táo, nhặt quyển sổ đỏ lên, lật ra."Đang yên đang lành con trộm giấy chứng nhận kết hôn của anh con làm..." hai chữ “cái gì” này bị mẹ Kiều ngăn ở yết hầu nói không nên lời, bởi vì bà nhìn thấy ảnh chụp bên trong, lập tức giống như là bị người khác bóp Dư An cảm giác phong ba bão táp nổi lên, nhìn chung quanh một chút, bình thường ba bước giờ còn hai bước bò lên trên bệ cửa sổ, tìm một chỗ an toàn Kiều ngẩng đầu đang muốn giáo huấn, đã nhìn thấy đứa con gái chết bầm Kiều Dư An của mình ngồi xổm ở trên cửa sổ "Mẹ mẹ mẹ, mẹ đừng nóng giận, từ từ, sinh mệnh quan trọng hơn tất cả, nếu con từ chỗ này nhảy xuống tổn thất không nhỏ đâu.""Con nhóc ranh này, cô nhảy đi, có bản lĩnh thì nhảy đi, đằng sau là ban công, tôi còn không tin cô da dày thịt béo từ trên cửa sổ nhảy đến ban công cũng có thể ngã chết." HHH Hhhai tay Mẹ Kiều chống nạnh, tức giận đến con mắt đều giống như muốn phun lửa, vừa rồi có người bạn nói nhìn thấy Kiều Dư An cùng một người đàn ông ở cổng cục dân chính, bà còn cảm thấy là người bạn này nhìn lầm, ai biết lại là thật, chuyện này làm sao có thể không tức giận, con nhóc này phản nghịch khiến bà muốn đánh cho một giục lâu như vậy ngay cả người bạn trai đều không có, lại dám âm thầm đi lĩnh chứng, đối tượng lại là người đàn ông mới quen biết một ngày, con nhóc chết tiệt kia là muốn tức chết bà sao?Kiều Dư An nhìn thoáng qua ban công đằng sau, cao không đến một thước, nuốt ngụm nước miếng, cũng tạm được, hoàn toàn chính xác là ngã không chết, xem ra hôm nay chắc sẽ bị đánh chết."Mẹ, mẹ nghe con giải thích, con có thể giải thích." Kiều Dư An ôm lấy cửa kính, mới vừa rồi còn đang đắc ý khoe, bây giờ bị bức đến tình trạng như vậy, cuộc đời thật sự tràn đầy chuyện kinh hỉ nha."Được, cô giải thích, lập tức lập tức giải thích, vì sao đi lĩnh chứng không bàn bạc với người trong nhà." Mẹ Kiều nhìn chung quanh một chút, thuận tay quơ lấy chổi lông gà trong Dư An hít một hơi thật sâu, cái chổi lông gà kia là lần trước cô đột nhiên hào hứng muốn quét dọn phòng một chút, kết quả không đến hai phút liền cảm thấy quá mệt mỏi lười nhác, liền ném chổi lông gà qua một bên, nếu biết cái chổi lông gà kia lại biến thành công cụ đánh cô hôm nay, cô sẽ không còn muốn quét dọn nhà cửa nữa đâu."Ách, cái kia, mẹ già thân yêu của con..." Kiều Dư An ngẩng Kiều cầm chổi lông gà đập tới trên giường "Ít nói lời vô ích, nhanh khai ra."Một cây lông gà bay lên trời, dọa đến Kiều Dư An lập tức bình thường trở lại "Con muốn nói là Giang Mộ Trì yêu con sâu đậm, không phải còn thì không cưới, chết sống lôi kéo con đi lĩnh chứng, mẹ tin sao?""Gì, cô cảm thấy chính bản thân cô tin không?" Mẹ Kiều cười lạnh một tiếng."Ha ha, quả nhiên là không ai hiểu con gái bằng mẹ. " Kiều Dư An cười ngượng ngùng "Thật ra là như vầy, ở bên ngoài con ngẫu nhiên gặp Giang Mộ Trì, con phát hiện trong lòng con vô cùng thích anh ấy, không phải mẹ hối con kết hôn sao, con liền nghĩ người đàn ông tốt như vậy, đương nhiên không thể do dự, do dự một chút liền bị người khác đoạt mất, cho nên con liền lôi kéo anh ấy đi lĩnh chứng, dù sao mẹ và cha không phải vô cùng thích Giang Mộ Trì sao? Chúng con cũng coi là môn đăng hộ đối, đương nhiên, mẹ già cũng có thể xem đó là cuộc hôn nhân thương nghiệp, chúng ta cũng không lỗ nha, mẹ có con rể ưu tú vậy mà."Kiều Dư An nói một đống thật thật gỉa giả, ai cũng không biết được rốt cuộc là vì cái gì, dù sao chính là lúc ấy xúc động, bây giờ liền biến thành bộ dáng này, quả nhiên xúc động là ma quỷ, không thể được."Tôi và cha cô bạc đãi cô lúc nào, còn không biết xấu hổ nói thông gia thương nghiệp, nói như vậy, là cô còn cống hiến cho công ty, tôi không nói lại cô, tôi gọi điện thoại cho anh của cô, để anh cô tới xử lý cô."Mẹ Kiều chỉ Kiều Dư An, bà đều sắp bị cô làm tức chết, cô con gái này thỉnh thoảng chọc bà vài chuyện, hơn hai mươi tuổi đầu, vẫn còn tính con nít, cũng không biết Giang Mộ Trì làm sao, thế mà lại đồng ý, chẳng lẽ lại thật đúng là coi trọng An An, không thể Kiều một chút cũng không biết nguyên do, Giang Mộ Trì – một người đàn ông ưu tú như vậy, sẽ để ý đến một người con gái còn tính trẻ con như An An sao?"Aiiii, mẹ mẹ mẹ, đừng nha, anh trai còn làm việc." Kiều Dư An vội vàng từ trên cửa sổ nhảy xuống giữ chặt mẹ Kiều, để anh của cô trở về còn không phải lột da của cô sao."Cô đừng có mà kéo mẹ, mẹ cô không quản được cô, im hơi lặng tiếng đi lĩnh chứng, chính cô nhìn đi, Giang gia đều không có tới cửa, lỡ như cha mẹ người ta không đồng ý thì sao, cô chủ động như vậy, ngộ nhỡ bị người ta cảm thấy không biết tự trọng làm sao bây giờ?"Mẹ Kiều là thật bị tức không nhẹ, được cả nhà sủng từ nhỏ đến lớn, mới có tính tình như vậy, mặc dù bị người khác cảm thấy không đủ đoan trang, nhưng đối với cha mẹ, tính tình như vậy rất tốt, cả ngày vui vẻ, trong nhà đều bởi vì có An An mà thêm mấy phần ấm áp, cho nên bọn họ cũng không quá hà khắc với tính tình của cô, thế nhưng chuyện này thật sự không nhận được sự đồng ý của người trong nhà liền lĩnh chứng, sẽ bị người ta xem thường, mẹ Kiều đương nhiên không hi vọng con gái mình bị người khác đối xử như vậy, sao có thể không tức giận."Mẹ, sẽ không, chú và dì Giang không phải mẹ đã gặp qua sao, người rất tốt, hơn nữa có mẹ thương con như vậy, có ai dám xem thường con sao." Kiều Dư An ôm lấy cánh tay mẹ Kiều nũng nịu chơi mặt của Mẹ Kiều một hồi liền sụp đổ, tức giận chọc chọc trán của cô "Cô nha cô, thật không biết nên nói cô như thế nào.""Hì hì, mẹ đừng nóng giận, Giang Mộ Trì ưu tú như vậy, khẳng định không thể bỏ lỡ.""Cậu ta có ưu tú đến thế nào đi nữa, cũng không tốt bằng con gái mẹ, chờ cậu ta tới, mẹ đây còn phải hỏi một chút đột nhiên âm thầm ôm con gái bà đây chạy mất, rốt cuộc muốn làm gì.""Mẹ, con biết mẹ yêu con nhất, yêu mẹ nhiều lắm đó." Kiều Dư An cười hì hì."Được rồi, cô đừng nói năng ngọt xớt nữa, trông thấy cô bà mẹ đây cũng phiền." Mẹ Kiều quay mặt đi, nhưng mà biểu cảm vẫn là hòa hoãn hơn Dư An thả lỏng, nghĩ thầm mẹ già xem như đã được mình trấn an, nhưng giờ phút này, chuông điện thoại di động vang lên, Kiều Dư An cầm lấy nhìn, len lén liếc mẹ Kiều một chút, bị mẹ Kiều nhìn thấy "Ai?""Ách…" cô cắn môi "Giang Mộ Trì.""Đưa điện thoại cho mẹ." Mẹ Kiều không nói lời gì vươn tay ra, bà muốn xem thử người đàn ông đã ôm con gái mình chạy Dư An nhíu mày nhìn màn hình điện thoại di động, lại liếc mắt nhìn biểu cảm tràn đầy uy hiếp của mẹ già, do dự đưa tay Mộ Trì, anh tự cầu phúc giả có lời muốn nói Giang tổng Vợ, tôi nhìn lầm em rồi orz
hôm nay vợ kiếm chuyện với anh chưa